Concert đầu tay. Giá vé mềm nên được ngồi tầng 1. Ảnh thì vẫn đẹp như vậy với tay nghề không hề thay đổi 😀


XEM BÀI VIẾT

Café-in-Concert (Nâu nóng)
Hà Anh Tuấn
17.12.2016
Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Xô (Hà Nội)
Advertisements

Hà Anh Tuấn – Café-in-Concert (Nâu nóng)

Năm 2006, xem Sao Mai Điểm Hẹn đã hùng dũng phát biểu về Hà Anh Tuấn thế này:

Nghiệp dư, ngoại đạo… là những gì người ta thường nhắc đến Tuấn một cách thiếu thiện cảm, nhưng đấy cũng lại chính là điểm mạnh của Tuấn. Vì nghiệp dư, ngoại đạo mà Tuấn bị chê nhiều về giọng hát, cách chọn bài, khả năng xử lý do không được trang bị kỹ thuật thanh nhạc cơ bản; nhưng nhờ nghiệp dư, ngoại đạo mà Tuấn có được vẻ tự nhiên, gần gũi, phong cách biểu diễn và cách hát nhẹ nhàng, mộc mạc, giản dị. Có gout âm nhạc, có năng khiếu và sự thông minh để tiếp thu, học hỏi không chỉ kỹ thuật thanh nhạc mà cả từ những khen, chê của HĐNT, của khán giả, lại là người “dám nghĩ, dám làm, dám chấp nhận”, Hà Anh Tuấn không phải là không có cơ hội để thành công trên thị trường nhạc nhẹ Việt Nam. Chỉ có điều, ở độ tuổi của Tuấn (22 tuổi), đối với nghề hát, nếu thật sự muốn dấn thân, anh phải chọn được con đường đúng để theo đuổi ngay từ đầu và không có cơ hội để làm lại.

Thật may mắn, Tuấn đã chọn đúng đường. Để đến 2016, trong khi Sao Mai Điểm Hẹn đã lặng lẽ lỡ hẹn với khán giả truyền hình thì cậu thí sinh nghiệp dư, ngoại đạo ấy vẫn làm ca sĩ và đã tích lũy được lượng khán giả riêng cùng chung vui với những hoạt động kỷ niệm chặng đường 10 năm ca hát: 10 số SEE SING & SHARE trên YouTube đếm ngược đến hai đêm nhạc riêng tại Hà Nội (Nâu nóng) và Sài Gòn (Sữa đá).

Ê-kíp thực hiện Nâu nóng gồm toàn những cái tên sáng nhất tại thời điểm này, đủ để đảm bảo chất lượng cho đêm diễn: ban nhạc Hoài Sa (cầm trịch hầu hết các gameshow ca hát đình đám trên truyền hình, đủ sức ứng phó với bất cứ tình huống nào trên sân khấu), đạo diễn Cao Trung Hiếu (nhiếp ảnh gia kiêm biên tập âm nhạc kiêm đạo diễn sân khấu tuổi trẻ tài cao) và Việt Vision (chỉ cần nhắc đến Vietnam Concert, The Master of Symphony, Câu chuyện hòa bình, VTV New Year Concert… thì ai cũng biết).

Điều không ai ngờ tới là hơn 1000 vé Nâu nóng đã có chủ sở hữu chỉ sau 48 giờ đồng hồ mở bán, để lại tiếc nuối cho nhiều người vì những lý do cả khách quan lẫn chủ quan mà không thể giữ cho mình tấm vé đặc biệt này. Bốn mặt giấy khổ A4, ngoài chức năng ghi số ghế, tấm vé còn lưu lại đầy đủ thông tin những dấu mốc âm nhạc và câu chuyện café của Hà Anh Tuấn. Ngay khi cầm vé, cảm giác vừa lạ lẫm vừa thích thú khi lục tìm lời bài hát trong “tờ báo” đính kèm Café sáng – album đầu tay của Tuấn – được đánh thức.

Vậy có gì trong ly nâu nóng của Hà Anh Tuấn? Còn tùy thuộc vào việc bạn mong chờ gì ở cậu ấy!

Những quầy cà phê thơm nức ở tiền sảnh? Những giá CD được bày biện đẹp đẽ để tha hồ ngắm nghía, chọn lựa hoặc mua trọn bộ album của Hà Anh Tuấn? Những bản tình ca ngọt ngào? Hay những nhịp điệu phố chộn rộn, hối hả?

Bạn cứ mặc sức tưởng tượng đi vì Tuấn cũng có những mường tượng của riêng mình. Và cậu ấy, ngay từ những bước đi đầu tiên đã luôn là người chủ động.

Chẳng cà phê thơm nức. Cũng chẳng có chiếc đĩa nào được bày bán. Chỉ có những hồi chuông giục khán giả vào rạp đúng giờ. Cho đến khi ánh đèn biến mất, tiếng nhạc hiệu quen thuộc nổi lên, thì bao nhiêu kỷ niệm lập tức ùa về theo những âm thanh, hình ảnh vụt qua loang loáng trên màn hình của chiếc TV nhỏ đặt ở góc trái sân khấu. Tuấn bắt đầu chương trình bằng kỷ niệm mà bất cứ ai có mặt trong khán phòng đều nhớ và gắn bó, nhưng không chọn điểm lại 10 năm ca hát bằng những gạch đầu dòng sự kiện mà bằng cách chia sẻ với khán giả những nguồn cảm hứng âm nhạc tại nhiều thời điểm khác nhau đã làm nên Hà Anh Tuấn của ngày hôm nay.

Café-in-Concert (Nâu nóng)
Xem lại Sao Mai Điểm Hẹn

Đó là Ba ngày hát – album theo phong cách acoustic được thực hiện từ trước Sao Mai Điểm Hẹn nhưng không bao giờ được phát hành, đã đẩy Tuấn sang một ngã rẽ khác với R&B. Đó là giọng ca thần tượng từ thủa học sinh, sinh viên, đã “ngốn” hết cả tiền dành dụm của Tuấn vào băng đĩa và những chương trình ca nhạc có tên cô ấy, để như cách nói của Tuấn là “được giàu có về tâm hồn”. Đó là những ca khúc vượt thế hệ khi Tuấn được nghe, biết đến và yêu thích từ bố mẹ để giờ có thể giới thiệu lại với những khán giả trẻ. Đó là những bản tình ca đẹp miên man và lãng mạn vô bờ của một nhạc sĩ đồng trang lứa, giúp Tuấn tự tin hơn để kết nối với khán giả của mình. Đó còn là những vấn đề thời sự khiến Tuấn tìm về với những ca khúc phản chiến và cất lên tiếng hát ngợi ca hòa bình.

Cậu ấy còn có trong đêm diễn ba khách mời đáng mến mà không biết vô tình hay hữu ý, lại đánh dấu cho ba giai đoạn khác nhau trong sự nghiệp âm nhạc của Hà Anh Tuấn: khán giả – biểu diễn – sản xuất. Mỗi khách mời đều xuất hiện theo một cách đặc biệt.

Hồng Nhung bước ra từ khung cửa với những hình ảnh và ca khúc rất Hà Nội: Phố à phố ơi, Cửa sổ mùa đông, Ngẫu hứng sông Hồng. Giọng ca thần tượng từ thủa học sinh, sinh viên của Hà Anh Tuấn giờ đã đứng chung sân khấu với “sao mai điểm hẹn”, hát cùng và dành tặng chủ nhân những lời nói có cánh đầy dí dỏm.

Café-in-Concert (Nâu nóng)

Thu Phương sau này mới đồng hành cùng Hà Anh Tuấn, bắt đầu từ những show diễn chung tại hải ngoại. Đến cuối 2013, Mùa thu của Phương do Việt Vision (ê-kíp của Hà Anh Tuấn) sản xuất là liveshow đầu tiên của Thu Phương tại Việt Nam sau thời gian dài vắng bóng. Đặc sản của Thu Phương là nhạc Việt Anh, dĩ nhiên. Và thành công lớn nhất của Thu Phương trong Nâu nóng là đã hát hay hơn bản gốc và biến Thư cho em của Hồ Hoài Anh, từng được Hà Anh Tuấn thu cho album Saigon Radio, thành một tác phẩm Việt Anh toàn tập. Trên sân khấu là những tấm hình đen trắng lộng lẫy của một “em” Thu Phương đẹp như người mẫu.

Café-in-Concert (Nâu nóng)
“Em” Thu Phương

Không chọn Yêu em hay Cơn mưa tình yêu, Hà Anh Tuấn đón Phương Linh ra sân khấu trong nhịp điệu “tung tẩy” của “Yêu lắm! Thương lắm! Xa lắm! Đau lắm!” mượn của Trúc Nhân – Thảo Nhi. Phương Linh là khách mời duy nhất có mặt trong cả Nâu nóng lẫn Sữa đá, đồng thời cũng là khách mời được mong chờ nhất bởi cô ấy đã sánh đôi cùng Hà Anh Tuấn từ những ngày đầu tiên, trên sân khấu Sao Mai Điểm Hẹn. Nhưng “ngày hát đôi” cũng chẳng được ưu ái hơn hai khách mời còn lại, chằn chặn đúng ba bài. Được cái, toàn bài có ý nghĩa đủ để làm nức lòng khán giả. Ngoài Bốn chữ lắm lần đầu thể hiện là Thiên đường gọi tênCơn gió lạ. Phương Linh cũng phải mất kha khá thời gian để giải thích rõ Cơn gió lạ không phải dành cho Hà Anh Tuấn như mọi người vẫn “gán ghép”. Nhưng có vẻ cũng chẳng ăn thua! Bởi dù cho họ có buông tay, đính chính hay kể tội nhau bao nhiêu lần trên sân khấu thì vẫn có hai điều không thể phủ nhận: Thứ nhất, Nâu nóng là của Hà Anh Tuấn nhưng sân khấu này một nửa thuộc về Phương Linh. Thứ hai, lúc nào hát với Linh cũng thấy Tuấn hồn nhiên, nhẹ nhõm và rất hay cười.

Café-in-Concert (Nâu nóng)

Khán giả của Tuấn thì dễ thương vô bờ bến. Cổ vũ cho khách mời cuồng nhiệt hơn cả chính chủ. Hát ngon lành Chưa bao giờ của Thu Phương và nhận ra Cơn gió lạ của Phương Linh chỉ qua vài nốt nhạc dạo.

Nâu nóng dịu dàng acoustic và đậm đà ballad. Khán giả được lắng lại để thấy một Hà Anh Tuấn nhẹ nhàng, tươi tắn của Dấu phố em qua, Khúc hát chim trời, Vài lần đón đưa… cho đến một Hà Anh Tuấn trưởng thành, đĩnh đạc với các sáng tác của Trịnh Công Sơn, Trần Tiến, Việt Anh nhưng cũng không kém phần da diết, thiết tha với những tác phẩm của Phạm Toàn Thắng vừa liên tiếp đốn tim khán giả trong thời gian gần đây.

Tuy nhiên, Nâu nóng cũng thiếu vắng đến bứt rứt cái không khí nhộn nhịp với âm nhạc bắt tai và nhiều tiết tấu của Café sáng, Saigon Radio, Cock-tail hay Streets Rhythm. Có bất công quá không khi đây toàn là những album làm nên dấu hiệu nhận biết và con đường riêng đáng tự hào của 10 năm ca hát? Hơn thế nữa, đã trót xem Tuấn hát live Vòng xoay ở một show khác, với sự kết hợp của tay trống Rhani Krija và tiếng kèn trumpet của nghệ sĩ Trung Đông, tái hiện cả một không gian quay cuồng, ngột ngạt của cuộc sống hiện đại ngay trên sân khấu, nên cứ mặc nhiên chờ những âm thanh ấy chiếm lĩnh không gian. Ấy vậy mà đến tận cuối chương trình, cũng chỉ có Buổi sáng ở Ciao CaféEspresso bừng lên như một khúc nhạc hiệu, theo đúng kiểu “biết rồi nên không cần phải nói thêm nữa”, rồi nhường chỗ cho bản ballad của ballad Tháng tư là lời nói dối của em khép lại chương trình với ít nhiều luyến tiếc (vì thời gian trôi nhanh quá) và hụt hẫng (vì vẫn thèm “phố”).

Café-in-Concert (Nâu nóng)
Phút bừng sáng hiếm hoi của “phố”

Cũng may, khán giả chẳng hề dễ bảo. Từ năn nỉ mè nheo cho đến ép buộc, rốt cuộc cũng đẩy được gã nghệ sĩ trầm tĩnh và tỉnh táo ấy “lên nóc nhà”, buộc “Ôi chưa bao giờ ta (anh) quên được nhau (em)” vang lên lần nữa và còn bonus thêm Tìm lại, Mười hai giờ ruỳnh ruỳnh đến gần nửa đêm. Chỉ đến khi gã dụ dỗ thôi hát để chuyển sang chụp ảnh khán giả mới chịu buông tha.

Ngoài âm nhạc, có một điểm cần ghi nhận ở Tuấn, như giám khảo Mỹ Linh đã từng nhận xét từ khi cậu ấy còn thi Sao Mai Điểm Hẹn, đó là Tuấn biết “nói chuyện” với khán giả. Điều này càng thể hiện rõ khi cậu ấy được đứng một mình một sân. Không chỉ giữ được khán giả chăm chú nghe mình hát những bài mình chọn, cậu ấy còn có thể khiến họ im phăng phắc hoặc cười nghiêng ngả khi chuyện trò. Không để âm nhạc một mình lên tiếng nhưng cũng tuyệt nhiên không để chuyện trò làm gián đoạn cảm xúc của khán giả. Tuấn giữ nhịp cho chương trình từ đầu đến cuối không chút khó khăn, kể cả khi đã bị khán giả “xử ép”.

Biết kết luận thế nào về đêm diễn này nhỉ? Hà Anh Tuấn đầy tự tin và kiêu hãnh, không màng đến trường tưởng tượng của khán giả mà chỉ làm show theo ý mình? Hay, Hà Anh Tuấn yêu chiều khán giả hết mực, không “nói” nhiều về những gì đã biết, đã quen, bù lại, khán giả được thưởng thức một đêm nhạc không thể ngồi nhà cũng đoán được?

Sao cũng được! Suy cho cùng, nâu nóng là để hít hà mùi thơm, nhâm nhi vị ngọt. Có muốn cũng chẳng uống nhiều, uống vội được.

Café in concert. Một tối mùa đông. Những người lạ chạm nhau bằng nụ cười.

Café-in-Concert (Nâu nóng)
Hà Anh Tuấn
17.12.2016
Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Xô (Hà Nội)

Monsoon mùa 3. Tùy theo yêu cầu của nghệ sĩ biểu diễn, từ năm nay bắt đầu có quy định hạn chế máy ảnh chuyên nghiệp vào sân. Điện thoại thì vẫn được tha bổng.


XEM BÀI VIẾT

Monsoon Music Festival (MMF)
21.10-23.10.2016
Hoàng thành Thăng Long (Hà Nội)

Monsoon Music Festival 2016

Với mười ba gương mặt nghệ sĩ/ban nhạc và ba đêm diễn, MMF mùa thứ ba rút gọn hơn về lượng và giới hạn hơn về chất, tập trung chủ yếu vào rock và nhạc điện tử.

Ngoài hai thể loại chủ đạo, cũng có thể chọn nghe những bản hit quen thuộc của Mỹ Linh, những nét nhạc lạ của Rukhsana Merrise, hay sự thư thái, nhẹ nhõm của LANDS. Còn những cái tên nổi bật nhất tại MMF năm nay thì không cần phải đi xem mà chỉ cần ngồi nhà đọc báo cũng có thể biết, đó là SaveUs, Tùng Dương và Scorpions.

Gương mặt mình nhắm đến trong đêm khai màn là Mỹ Linh và dự án Chat với Mozart 2. Tuy nhiên, Mỹ Linh chỉ hát có hai bài trong album mới (đang thực hiện), còn lại toàn những bài quen thuộc. Dù rất dễ hát theo, dù Mỹ Linh và Anh Em biểu diễn cực kỳ hứng khởi cộng với sự xuất hiện bất ngờ của Đinh Mạnh Ninh và sự hỗ trợ nhiệt thành của Hà Lê, set nhạc vẫn không được như mình mong chờ. Vậy nên mọi ấn tượng đều dồn vào SaveUs, một cái tên lạ hoắc đến từ Đan Mạch. Vâng, lại là Đan Mạch. Ba năm liền xứ sở này đều có đại diện xuất hiện trong đêm khai màn, chẳng quen thuộc gì với khán giả Việt Nam nhưng luôn mang đến sự bất ngờ, thú vị và cuốn hút khán giả ngay tại trận. SaveUs cũng không ngoại lệ. Ngay từ khi xuất hiện đã lập tức làm dịu tai người nghe sau set nhạc khá nặng của Kite. Giọng hát mênh mang. Âm nhạc rộng mở. Khi mọi người bắt đầu ngấm mới tăng nặng dần lên và làm khán giả bật tung bởi những chuyển biến đầy bất ngờ. Chàng trai với vóc dáng bé nhỏ, mái tóc xù hất qua hất lại, vừa hát chính vừa chơi đủ thứ nhạc cụ, cùng với ba thành viên ban nhạc đã vô tình làm lu mờ phần biểu diễn ngay sau đó của Mỹ Linh và ban nhạc Anh Em với quân số nhiều gấp đôi.

Monsoon Music Festival 2016
SaveUs đến từ Đan Mạch

Hơi tiếc vì đã không xem được trọn vẹn phần biểu diễn của LANDS trong đêm thứ hai, nhưng cũng đủ để nhận thấy sự trưởng thành của Anna bên cạnh những người bạn cùng trường trong ban nhạc. Cũng ở lại đến cuối buổi để thưởng thức rock say của Last Train và âm nhạc vui nhộn của GoodLuck với cách bài trí thiết bị mà ngay khi setup xong đã khiến khán giả trầm trồ. Nhưng thỏa mãn nhất với mình vẫn là Rễ cây của bộ ba Tùng Dương – Quốc Trung – Sa Huỳnh. Một phần Rễ cây đã được Tùng Dương giới thiệu trong Thập kỷ hoan ca và là điểm nhấn đáng nhớ của show diễn. Lần này, Rễ cây được giới thiệu đầy đủ hơn và mang một màu sắc hoàn toàn mới với phong cách nhạc điện tử, khiến cho các tác phẩm của Sa Huỳnh dễ nghe, dễ cảm hơn và còn… quẩy được nữa.

So với các set nhạc của Thanh Lam, Hà Trần những năm trước và Mỹ Linh trong năm nay thì đây là set nhạc mình ưng nhất. Trước hết nó mang đúng tính chất giới thiệu dự án âm nhạc mới của Monsoon, khán giả không phải trở đi trở lại giữa các bản hit quen thuộc với những tác phẩm mới. Một số bài đã xuất hiện trong các album trước đều được phối lại và đặt để vừa vặn trong không gian âm nhạc chung. Rễ cây cũng cho thấy một Tùng Dương vẫn liên tục vận động, tìm tòi dù đã gặt hái được nhiều thành công. Dương cũng đã đủ kinh nghiệm và sự chín chắn để tìm được cách dung hòa giữa đam mê của bản thân với “sức chịu đựng” của khán giả nên set nhạc được xây dựng hợp lý và hấp dẫn, vừa có độ sâu, vừa có độ bốc, vừa có cả những chuyển tiếp êm đềm để chăm sóc đôi tai. Điểm đáng ghét duy nhất là những tưởng được nghe Mang thai phiên bản da diết, đậm đà của Tùng Dương thì lại bị hát nhầm lời (so với phần trình bày của Lê Cát Trọng Lý ở Thập kỷ hoan ca) làm cho bài hát loanh quanh và hạn hẹp hẳn lại.

Rễ cây còn là lần đầu mình được chứng kiến nhạc sĩ Quốc Trung… quẩy. Quẩy ác là đằng khác! Bằng những cú dội điên đảo với sự góp tay chung sức của DJ Đại Dương, guitarist Thanh Phương, Trần Thắng đã khiến cả người hát lẫn người nghe bung hết mình. Nổi bật hơn cả là âm nhạc và năng lượng của những nghệ sĩ trên sân khấu đã đủ sức bao trùm toàn bộ không gian biểu diễn rộng lớn – điều mà mình dễ dàng thấy được ở những nghệ sĩ nước ngoài kể cả khi chỉ có vài ba người đứng trên sân khấu nhưng lại hiếm khi cảm nhận được ở các set diễn của những nghệ sĩ Việt Nam.

Monsoon Music Festival 2016
Tùng Dương

Khác với năm ngoái có đến hai khách mời đặc biệt, năm nay MMF chỉ có khách mời duy nhất là Scorpions với yêu cầu cũng khá đặc biệt – độc diễn trong một đêm. Vì vậy mà đêm cuối cùng với sự hiện diện của Scorpions được gọi là đêm diễn đặc biệt với giá vé cũng đặc biệt hơn hai đêm còn lại nếu không mua vé combo.

Mình thì tuyệt nhiên không phải là một rock fan nên chẳng có cơ hội đến đây để thưởng thức những bài hát đã thuộc nằm lòng hay rưng rưng với những kỷ niệm của một thời tuổi trẻ, mà chỉ đến cho đủ tiêu chuẩn vé combo và hưởng ké không khí mà fan của Scorpions mang lại. Và quả nhiên, khu fanzone không dễ thở như hai hôm trước mà đã ken chặt người từ khi Idiotape còn đang trình diễn, trong đó có nhiều fan nước ngoài và fan Việt trung tuổi. Thời gian chờ setup dài nhất trong cả ba năm MMF cũng không khiến mọi người kêu ca hay nản lòng, mà chỉ tranh thủ thu xếp để có được vị trí quan sát thuận lợi nhất. Càng chờ đợi, sự háo hức lại càng dâng cao.

Không thể chịu nổi sức ép ở khu vực trung tâm, mình đành dạt sang bên phải sân khấu nhưng kiên quyết bám rào và lạnh lùng chiến đấu với bất cứ cánh tay nào nhăm nhe chiếm chỗ. Scorpions đã có 90 phút biểu diễn đầy máu lửa mà không cần phải gào thét, quậy phá hay đốt đàn. Wind of change, Still loving you, Holiday lần lượt vang lên làm mình cứ ngớ người ra vì tên bài thì không thuộc nhưng giai điệu đã có ở trong đầu từ bao giờ. Các bài khác thì hễ cứ nghe được câu nào là lại gân cổ gào tướng lên cùng mọi người như đúng rồi (bây giờ mới biết đã từng gào theo Send me an angel, Rock you like a hurricane, Big city nights nhờ phần điệp khúc và tên bài hát chẳng khác nhau là mấy). 90 phút nhảy nhót, hét hò, khua khoắng. Chỉ có khán giả là được vài phen lử đử (các bạn Tây thì đỡ hơn). Còn trên sân khấu, ban nhạc (chắc là những người nhiều tuổi nhất) vẫn chơi tưng bừng không ngừng nghỉ, chốc chốc lại tiếp sức cho khán giả bằng những món quà lưu niệm, gọi tên Hà Nội – Việt Nam, và đỉnh điểm là khi ca sĩ chính trở lại sân khấu với lá cờ đỏ sao vàng trên vai.

Monsoon Music Festival 2016
Ảnh chụp qua màn hình

Nếu không phải là Monsoon, chắc chẳng bao giờ mình bỏ tiền ra mua vé đi xem nhạc rock. Vì thế nên cũng chưa bao giờ được chứng kiến cách các rock fan thực thụ tận hưởng một đêm nhạc. Ở Monsoon thì ngoại trừ mấy bạn Tây quậy nhấc bổng nhau cắm đầu vào thùng đá, khán giả vẫn có phần dè dặt và chưa đủ độ liên kết để tạo nên những làn sóng cánh tay hay những bản hòa ca trùng trùng điệp điệp. Nhưng chắc chắn một điều, dù lặng lẽ ngắm nhìn hay nồng nhiệt tán thưởng, tất cả mọi người có mặt đều thỏa thuê với buổi diễn, không chỉ riêng những khán giả may mắn đứng gần sân khấu đã bắt được những chiếc dùi trống hay miếng gảy guitar có khắc tên ban nhạc mang về làm kỷ niệm.

Kết thúc set diễn nặng đô nhất của MMF 2016, mình còn phải làm hết một chai nước và nghỉ ngơi một lúc mới về được. Dù đã có SaveUs, Tùng Dương và nhiều nghệ sĩ tài năng khác, Monsoon sẽ không thể có được sức ép và sự lan tỏa đến từng khán giả như vậy nếu thiếu Scorpions. Đúng là “gừng càng già càng cay”!

Vậy là Monsoon đã đi qua mùa thứ ba. Năm nay chủ yếu oanh tạc ở khu fanzone vì rất phấn khởi với ý nghĩ chẳng cần phải mua vé VIP mà vẫn được đứng gần sân khấu, cũng chẳng cần phải đến quá sớm giữ chỗ vì khu fanzone chỉ thật sự chật chội trong đêm cuối cùng. Nhưng kể ra, với chiều cao lý tưởng của mình, nếu muốn ngắm nghệ sĩ từ đầu đến gót mà không bị khuất tầm nhìn thì vẫn cứ phải kiễng chân, nghển cổ nên có lẽ sang năm sẽ xem xét mua vé combo ưu tiên để vừa chơi được ở khu fanzone, lại vừa giữ được chỗ đẹp để nương náu mỗi lúc mỏi chân, sái cổ.

Lặp lại lần nữa, nếu không phải là Monsoon, chắc chẳng bao giờ mình bỏ tiền ra mua vé VIP. Giá vé tuy đã dần rời xa mức hữu nghị ban đầu và ngày càng bám sát thực tế, xét về quy mô và chất lượng đem lại, MMF vẫn giữ được mức giá dễ chịu. Điều mình lo lắng chỉ là trong 5 năm đồng hành cùng nhà tài trợ mới, nếu năm nào cũng ưu ái rock với nhạc điện tử thế này thì mình sẽ nhanh chán lắm. Thật đấy! Không phải rock và nhạc điện tử không hay mà vì tự nhiên năm nay thấy khát những màu sắc kiểu như Dominic Miller, Joss Stone, Samsaya… – những màu sắc không chỉ làm mình vui tại chỗ mà còn muốn mang theo về nhà.

Monsoon Music Festival (MMF)
21.10-23.10.2016
Hoàng thành Thăng Long (Hà Nội)

Powered by WordPress.com.

Up ↑