Concert đầu tay. Giá vé mềm nên được ngồi tầng 1. Ảnh thì vẫn đẹp như vậy với tay nghề không hề thay đổi 😀


XEM BÀI VIẾT

Café-in-Concert (Nâu nóng)
Hà Anh Tuấn
17.12.2016
Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Xô (Hà Nội)
Advertisements

Monsoon mùa 3. Tùy theo yêu cầu của nghệ sĩ biểu diễn, từ năm nay bắt đầu có quy định hạn chế máy ảnh chuyên nghiệp vào sân. Điện thoại thì vẫn được tha bổng.


XEM BÀI VIẾT

Monsoon Music Festival (MMF)
21.10-23.10.2016
Hoàng thành Thăng Long (Hà Nội)

“Đi chụp” là cụm từ mình nhắc đến nhiều nhất trong những ngày cận kề Đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội.

Bắt đầu từ một câu nói đùa, cộng với tí thuốc liều, vậy là cứ buổi tối sau khi cơm nước, rửa bát xong xuôi là lại vác ba lô lên đường. Nhiệt tình thì có, mỗi tội trình còi nên tiến độ khá chậm. Trung bình mỗi tối đi 2 tiếng, cũng chỉ chụp được 2 điểm mà còn chưa ưng ý, hôm sau vẫn phải quay lại chụp thêm 15 đến 30 phút nữa mới xong.

Khó nhất là chọn góc chụp, cứ mắt nhìn thì đẹp mà loay hoay ngắm nghía một hồi lên ảnh lại bị rối hoặc thiếu góc nọ góc kia. Nói chung là không ưng tẹo nào, toàn phải áp dụng chính sách “bắn phá” không tiếc đạn để có sản phẩm mang về Khó nhì là đi chụp vào buổi tối, mà toàn chụp những chỗ đèn đóm nhấp nháy nên lúc thì tối om, lúc lại bị cháy sáng. Đường phố đông người qua lại nên việc đèn pha xe máy, ô tô rọi thẳng vào ống kính là chuyện bình thường. Hoặc có khi chọn được góc chụp ưng ý rồi thì lại có bác xe buýt lù lù đi qua

Nhưng đi chụp kiểu này cũng có cái vui. Nếu muốn biết Hà Nội có những loại máy ảnh nào, chỉ việc ra đường Điện Biên Phủ. Chỉ một đoạn ngắn từ phía Lăng Bác đến ngã tư Điện Biên Phủ – Hoàng Diệu đã thấy đủ loại từ điện thoại di động có chức năng chụp ảnh đến các loại máy ảnh du lịch bỏ túi, cho đến những loại máy ảnh khủng ống kính to bằng miệng bát  Nhiều người còn vác cả chân máy đi chụp nữa. Cứ gọi là một rừng máy ảnh. Ra đây mới thấy dân ta giàu thật

Những ngày đi chụp còn cho mình cơ hội thả bộ khắp các đường phố Hà Nội. Chưa bao giờ bỏ nhiều thời gian ngắm Hà Nội ở “cự ly” gần như thế. Tuỳ thời gian chụp nhiều hay ít mà đi gửi xe hoặc khoá xe quẳng vỉa hè rồi xách máy đi, muốn đứng đâu thì đứng, muốn chụp chỗ nào thì chụp. Có khi đang ngắm nghía lại có người nhảy bổ ra đưa… iPhone nhờ chụp hộ (nhỡ chẳng may mình cầm máy chạy mất thì làm thế nào nhỉ ). Có khi đang xem lại sản phẩm vừa chụp được thì có người đứng ngay bên cạnh xem ké để xem chọn góc chụp như thế nào  Và ý tưởng về album ảnh Hanoi Walking 2010 (tên tiếng Việt là Hà Nội lội bộ ) được khai sinh từ đây. Chỉ tiếc cái sát ngày Đại lễ, gọi là thời điểm nước rút, lại bị một con muỗi vằn nó xơi. Vậy là xong! Kế hoạch đi chụp đành phải bỏ dở. Thậm chí Hà Nội sau đại lễ xấu/đẹp, đông/vắng thế nào cũng không được thấy

Đây, khoe khoang một tí. Những gì chưa chụp được thì hẹn 1000 năm lần sau vậy

Chia tay em PSR-520

Thế là phải chia tay em nó thật rồi, sau 3 lần mama ra tay cứu chữa nhưng không thành

Dì V tiếc tiếng đàn hay, vẫn muốn mang ra thợ sửa, nhưng mình biết, nếu có sửa được thì em nó cũng không trụ được lâu nên đành quyết định chia tay em PSR-520 và đã chọn cho dì V một em đàn mới. Thương quá!

Ui, ảnh đâu rồi?
Khám chữa bệnh
Ui, ảnh đâu rồi?
Dụng cụ khám chữa bệnh
Ui, ảnh đâu rồi?
Chân dung em PSR-520
Ui, ảnh đâu rồi?
Chuẩn bị cất vào bao đàn
Ui, ảnh đâu rồi?
Chuẩn bị “đi về nơi xa”
Ui, ảnh đâu rồi?
Em đàn mới của dì V (PSR-E413)

Làm quen với Yahoo! 360plus

Bây giờ có thể tuyên bố đã hoàn thành công cuộc chuyển nhà và dọn dẹp, sửa sang nhà mới tại Yahoo! 360plus được rồi, bất kể comment từ Yahoo! 360 có tìm được đường đến nhà mới hay không.

Thời gian Yahoo công bố thời hạn đóng cửa Yahoo! 360, hình như mình cũng chẳng quan tâm là mấy. Đến ngày phải chuyển thì sẽ chuyển thôi. Và lựa chọn hướng đến cũng chẳng nhiều nhặn gì, vẫn gói gọn trong chữ Yahoo: hoặc Yahoo! 360plus, hoặc Yahoo! Profile. Cuối cùng, 360plus được chọn vì “màu mè” hơn , có nhiều thứ  cho mình nghịch ngợm hơn , và may là đã kịp hoàn thành việc chuyển đổi dữ liệu từ 360 sang trước khi mình hết kiên nhẫn .

Thật ra phải đến lần thứ 2 vào 360plus, mình mới dám nhấn vào nút chuyển nhà. Đầu tiên là vì sợ việc chuyển đổi dữ liệu không thành công, thứ nữa là sợ phải làm quen từ đầu với “công nghệ blog” mới, vì trong quá trình thăm dò, tìm hiểu, thấy nhiều thông tin cho rằng 360plus khó sử dụng hơn 360 và chỉ thích hợp với những người biết chút ít về lập trình web.

Vậy là, trong khi chờ đợi đồ đạc được chuyển từ 360 sang, mình bắt đầu mày mò, làm quen với căn nhà mới. Đầu tiên là tái tạo lại căn nhà ở 360 để bạn bè có thể dễ dàng nhận ra: nickname, hình ảnh đại diện, màu nền, màu chữ, và nhất là hình nền được ghép từ bìa đĩa. Công đoạn này chỉ mất thời gian một chút ở phần chọn màu nền vì phải điều chỉnh lại cho phù hợp với giao diện của 360plus, không thể áp dụng nguyên si màu nền từ 360 sang đây được.

Công đoạn tiếp theo là bố trí phòng ốc (module). Nhà mới linh hoạt hơn nhà cũ ở chỗ cho phép người sử dụng sắp xếp, bài trí phòng theo ý mình, một phòng có thể di chuyển qua nhiều vị trí khác nhau và có thể sử dụng phòng theo thiết kế sẵn có của nhà cung cấp hoặc tự “sáng tác” theo ý tưởng riêng trên thiết kế thô. Với mục đích tái tạo lại căn nhà ở 360, mình đã giữ nguyên cách dàn trang theo định dạng 3 cột và một số module cơ bản như Blog (Bài viết), Friends List (Danh sách bạn bè), Quick Comment (Bình luận nhanh). Ngoài ra còn bổ sung thêm một số module mới có ở 360plus là Thư mục riêng (thay cho Tag ở 360), Bài mới nhất, Bình luận mới nhất, Cập nhật, Thống kê.

Chuyển qua chuyển lại, thêm thêm bớt bớt chán chê rồi vẫn chưa thấy đồ đạc đâu, thế là quay sang nghịch. Ngay từ khi mới làm quen với 360plus đã rất tò mò với 10 module tự thiết kế, thế mà chẳng dám đụng vào, vì chẳng biết sẽ nhét gì vào trong đấy, và cũng chẳng biết phải sửa sang thế nào cho đúng ý mình. Nhưng đằng nào đồ đạc cũ vẫn chưa sang đến nơi, đồ đạc mới thì chưa muốn bổ sung để nếu cần còn có thể dọn đi chỗ khác, nên đành đâm đầu vào mớ bòng bong kia cho khỏi sốt ruột.

Mượn tay Google để tìm hiểu, mới thấy bà con đã tích luỹ được rất nhiều kinh nghiệm và thủ thuật thiết kế nhà cửa ở 360plus. Tựu chung lại có thể chia thành 3 nhóm: nhóm ham vui, nhóm tự chủ, và nhóm designer.

Nhóm ham vui là nhóm cứ cái gì “hot” thì sẽ có mặt tại phòng khách của họ. Nếu lạc vào nhà của những người thuộc nhóm này, bạn sẽ hoa mắt chóng mặt vì đồng hồ tích tắc, xe máy lượn vù vù, cá bơi cung quăng, mưa rơi rào rào, bảng dự báo thời tiết, bảng thống kê số người đến chơi nhà và cả địa điểm truy cập của họ… Điểm dễ phân biệt nhất giữa nhóm này với 2 nhóm còn lại là nhà nào cũng giống nhà nào và rất lộn xộn.

Nhóm tự chủ lại khác. Đến nhà họ bạn có thể thích hoặc không thích, có thể thấy đẹp hoặc không đẹp, nhưng chắc chắn một điều là nhà nào cũng ngăn nắp, gọn gàng và có trật tự. Dĩ nhiên, đã thuộc nhóm này thì chủ nhà phải là người biết mình cần gì, muốn gì và chỉ tiếp thu chọn lọc những gì cần thiết và phù hợp với ngôi nhà của mình mà thôi.

Nhóm designer, chỉ nghe đến cái tên cũng đủ biết ngôi nhà của họ sẽ như thế nào. Những ngôi nhà đẹp nhất, rực rỡ nhất và hoành tráng nhất tại vùng đất 360plus đều thuộc về họ. Cách hoàn thiện nhà thường thấy là làm trong suốt các module do 360plus cung cấp rồi chèn hình nền, thay đường viền quanh module, thậm chí họ còn có thể thay đổi cả nóc nhà theo ý mình. Có người còn tỉ mỉ thay đổi cả font chữ, thêm icon vào các module, thay bộ emoticon mới và thêm các hiệu ứng flash cho ngôi nhà của mình. Để làm được như vậy, họ đều là những người có khả năng thiết kế, biết sử dụng Photoshop, Flash…, đồng thời còn phải hiểu và biết vận dụng các HTML tag và CSS code mà 360plus hỗ trợ.

Tự xếp mình vào nhóm tự chủ, kết quả là 4 module tự tạo trên Trang chủ mà chắc là mọi người đã nhận ra.

Đầu tiên là module Quảng cáo. Mục đích là để chuyển nội dung quảng cáo cho cửa hàng đàn piano của nhà bạn N từ blast sang một chỗ khác chuyên biệt hơn. Làm module này không khó lắm, chỉ cần thêm một module tự tạo, đặt tên cho module và đặt hình quảng cáo vào là xong. Mình chỉ bị vướng lúc làm hình quảng cáo, ý tưởng thì có mà không biết làm ảnh động thế nào. Bây giờ thì biết rồi nhé, không khó như mình tưởng và còn biết cách phân biệt giữa file ảnh GIF và PNG nữa. Xong hình quảng cáo thì lại phải đánh vật với cái phần thừa ra của nền module so với độ dài của ảnh. Lúc này là phải đụng đến CSS rồi, sau khi điều chỉnh được độ dài của module tương ứng với độ dài ảnh thì vướng mắc đã được giải quyết.

Ui, ảnh đâu rồi?
Module Quảng cáo

Tiếp theo là Playlist. Lúc đầu ý tưởng cũng lớn lắm, vì biết tính mình lười viết blog, nên để có cái gì đó tiếp khách khi đến chơi nhà, mình định tạo một module tổng hợp ngắn những gì đã đọc, nghe, xem mà thấy hay để chia sẻ với mọi người. Đấy là lý do vì sao tên ban đầu của module này là Siêu thị. Nhưng do các module tự tạo mình phải tự lực 100% khi thiết kế, mỗi lần thay đổi nội dung lại phải điều chỉnh lại cho phù hợp, rất kỳ công nên kết quả là ý tưởng này được sẻ làm hai: một phần được chuyển thành thư mục Nhặt của Bài viết, phần còn lại là module Playlist hiện thời. Được đặt ở cuối Trang chủ, Playlist là nơi mình chia sẻ với bạn bè những bài hát yêu thích, trước đây vẫn thường nhét vào Blogroll ở 360. Bây giờ tiến bộ hơn là mọi người có thể nghe từ đầu đến cuối danh sách bài hát (dự kiến cập nhật 1 hoặc 2 tháng/lần) với bàn tay biên tập… của mình hẳn hoi chứ không chỉ nghe lẻ từng bài như trước.

Nhưng để có được playlist như ý muốn thì ngoài nội dung, còn phải tìm được công cụ tạo playlist phù hợp nữa. Mình đã thử dùng IMEEM, ưu điểm là giao diện đẹp, thông tin hiển thị đầy đủ, có thể thay đổi màu sắc cho phù hợp với giao diện của blog, thời gian chờ ngắn, nhưng lại không cho phép nghe bài hát và playlist đầy đủ ngay trên blog của mình. Trong khi đó, eSnips.com hào phóng hơn, nhưng giao diện playlist lại quá xấu. Vật vã mãi mới tìm ra được XSPF Player, là một phần mềm nghe nhạc mã nguồn mở mà ai biết lập trình có thể tuỳ biến thành một player mang phong cách riêng của mình dựa trên giao diện cơ bản ban đầu, còn không (như mình) thì chí ít cũng có thể nhúng tay vào việc tạo playlist dựa trên file playlist mẫu. Dù không đơn giản như việc gõ nội dung vào hộp thoại rồi… enter như ở IMEEM hay eSnips.com, nhưng điều này làm cho mình có cảm giác như tự mình tạo ra được cái playlist này vậy. Đặc biệt, XSPF Player còn có khung hình để chạy ảnh bìa album theo từng bài hát làm mình rất thích.

Ui, ảnh đâu rồi?
Module Playlist

Tiếp đến là Banner. Vì mình không có khiếu thiết kế, mà lại muốn làm một cái gì đó khác với 360, nên lựa chọn thông thường là tận dụng những gì sẵn có. Như đã áp dụng khi tạo hình nền được ghép từ bìa đĩa, lần này cũng vậy, chỉ đơn giản là vào Photoshop, tạo một background mới, gõ chữ musicbox13 lên trên, copy ra thành nhiều layer, sắp xếp lộn xộn mỗi chữ một nơi, thêm chút hiệu ứng filter vào là xong. Quan trọng nhất là phải chọn được kích thước chính xác cho banner, nếu không hình sẽ quá hẹp hoặc quá rộng dẫn tới bị lệch (360plus cố định chiều rộng của các module là 150px, 600px và 920px, chiều dài có thể thay đổi được). Ban đầu, banner được dùng làm hình nền cho module Tên blog cộng với sử dụng thủ thuật làm trong suốt toàn module, chỉ giữ lại hình nền, nhưng không hiểu sao chỉnh kiểu gì hình cũng bị lệch. Cuối cùng, mình phải cho ẩn module Tên blog, tạo một module mới, làm trong suốt module rồi đặt banner vào. Xong!

Ui, ảnh đâu rồi?
Module Banner

Và cuối cùng là Bỏ phiếu. Nằm ngay trên Playlist, dưới danh mục Bài viết, đây là module ngốn nhiều thời gian của mình nhất. Khi còn ở 360, phần Music I like that I recommend là nơi mình cập nhật những chương trình CD, DVD, liveshow yêu thích. Chuyển sang 360plus, kết cấu Trang chủ thay đổi, hơn nữa, mình muốn nâng cấp nội dung này từ yêu thích đơn thuần sang đánh giá, nghĩa là đã nghe, đã xem thì dù thích hay không đều đưa lên cho mọi người tham khảo. Hình thức là mỗi bìa đĩa (CD, DVD) hoặc vé (liveshow) sẽ đi kèm với 1 đánh giá bằng… hình.

Search mãi mới thấy và download được bộ mant-emo rất dễ thương (mình cũng sử dụng bộ hình này làm emoticon thay cho bộ emoticon sẵn có của 360plus), công đoạn tiếp theo là lắp ghép. Ý tưởng ngay từ ban đầu là khi di chuột vào hình của chương trình nào, sẽ hiện lên emo đánh giá của chương trình đó nhưng không biết cách làm nên đành thay thế bằng ảnh động (vận dụng kiến thức đã tích luỹ được khi làm module Quảng cáo). Cũng cầu kỳ đặt thời gian đổi hình riêng cho từng ảnh, sao cho khi ghép thành chuỗi sẽ tạo được hiệu ứng nhất định. Nhưng làm trên máy tính của mình thì chạy tốt, đến khi upload lên 360plus thì tuỳ thuộc vào tốc độ đường truyền internet mà ảnh được load nhanh hay chậm nên không đạt được hiệu ứng mong muốn. Đến lúc tưởng như phải đầu hàng, thì may thay lại tìm được bài hướng dẫn tạo hiệu ứng thay đổi hình nền khi di chuột qua. Vận dụng ngay lập tức, cũng phải làm đi làm lại vài lần mới đạt được kết quả nuột nà như bây giờ , nhưng mình cảm thấy rất hài lòng về công trình vĩ đại này .

Ui, ảnh đâu rồi?
Module Bỏ phiếu

Sáng tác xong 4 module, đang tha thẩn không biết làm gì thì phát hiện đồ đạc đã được chuyển về đến nơi, dù phụ kiện đi kèm thì rơi rụng hết. Đến nước này thì đành vậy, giành thời gian tút tát nốt một số thứ cho căn nhà mới. Thay bộ emoticon mới này, sửa chữa đồ đạc bị sứt mẻ do vận chuyển này, phân loại đồ đạc này, phân loại chìa khoá cho mọi người này (nhà mới có chế độ an ninh khác với nhà cũ nên cần điều chỉnh lại cho phù hợp).

Vậy là xong rồi đấy. Từ giờ có thể yên tâm bổ sung đồ đạc cho nhà mới rồi. Bạn nào còn e ngại trong việc dựng nhà ở 360plus thì, từ lời nói của một thầy giáo dạy nhiếp ảnh online “Đừng sợ máy ảnh của bạn, cứ thử nghiệm đi, rồi bạn sẽ chụp được những tấm hình như mong muốn” suy ra: Đừng sợ 360plus, cứ nghịch đi, rồi bạn sẽ có được căn nhà như mong muốn .

Tham khảo:

  • Akira.Kaik: Nơi chọn lọc rất nhiều thủ thuật hay cho 360plus. Cách hướng dẫn rõ ràng, dễ hiểu. Mình thay bộ emoticon theo hướng dẫn ở đây.
  • Dream Life: Trang google về thủ thuật cho 360plus. Tuy không thích đọc bài hướng dẫn của chủ nhà, nhưng để tra cứu các bài viết, blog liên quan đến thủ thuật 360plus thì rất thuận tiện. Mình học được hiệu ứng thay đổi hình nền khi di chuột tại đây.
  • CreativeTechs Tips: Tất tần tật về XSPF Player.
  • W3Schools: Là nơi tuyệt vời để ngâm cứu HTML và CSS, vừa học vừa hành hẳn hoi. Chỉ lưu ý là không phải cái gì cũng có thể sử dụng tại 360plus.

Em đàn thứ sáu

Ui, ảnh đâu rồi?

Vậy là đã tròn 1 năm kể từ ngày đón em DGX-620 về nhà. Kiểm kê lại thấy mình có nhiều đàn ra phết

Đầu tiên là một em đàn màu hồng, dạng ví gập, chỉ bé bằng bàn tay, rất xinh. Phím đàn chỉ là những phím bấm hình chữ nhật nhỏ xíu có ghi tên nốt nhạc bên trên. Thế mà cũng có 2 bài tủ là Làng tôiBé bé bằng bông hẳn hoi

Em thứ hai hình như của Casio, màu đen. Em này thì ra dáng một cây đàn hơn vì có phím đàn nghiêm chỉnh, kèm theo một vài demo song, vài voice và style khác nhau để lựa chọn. Chỉ có điều không có chức năng đệm tự động. Nhưng như thế cũng đủ để mò mẫm một vài bài cô Ái Vân hay hát (hồi đó mê cô Ái Vân, chứ Thanh Lam với Hồng Nhung mới chỉ được xếp loại ca sĩ trẻ thôi ), nhất là một bài có đoạn (không nhớ tên bài hát) Ta về đây hôm nay trên quảng trường Ba Đình, cùng dâng lên Bác kính yêu quyết tâm luyện rèn Mà sự xuất hiện của em đàn này rất lạ. Ông ngoại của chị hàng xóm mất. Lúc sang thắp hương cho ông, mình có xin ông phù hộ cho mình có một cây đàn. Thế mà một tuần sau, dượng L đi công tác về, mình có em đàn này thật

Em thứ ba là em PSS-390 của Yamaha, được papa đèo lên Hàng Trống để mua. Có cả hộp đàn bằng gỗ, bọc da đen, in chữ Yamaha nổi rất đẹp. Em này là niềm mơ ước của mình từ hồi cuối cấp 1, khi trong lớp có 1 bạn có cây đàn này và hầu như tuần nào mình cũng cùng với gần chục đứa nữa trong lớp kéo đến nhà bạn ấy để chiêm ngưỡng. PSS-390 là loại đàn phím nhỏ nhưng có nhiều voice, style, demo song và chức năng đệm tự động, chỉ thiếu giá để nhạc. Sau này đi học, phải ra chỗ thợ sắt đặt người ta làm, rồi về lấy len quấn vào cho khỏi xước mặt đàn khi lắp vào.

Kể từ khi có em PSS-390, mỗi lần được vào Sài Gòn thăm ông bà nội là cơ hội để được lặn ngụp trong Nhà sách Nguyễn Huệ rồi ôm về cả đống sách dạy đàn organ của Ngô Ngọc Thắng (Lý thuyết và thực hành trên đàn organ, Những tác phẩm hay và dễ cho đàn organ và piano), Phạm Kim (Những giai điệu xanh), Lê Vũ – Quang Đạt (Phương pháp học đàn organ keyboard, Độc tấu trên đàn organ keyboard), tuyển tập các bản nhạc dành cho piano của Richard Clayderman, Paul Mauriat… Vì không có người hướng dẫn, chỉ tự mua nên có cả sách hay lẫn sách không hay lắm Nhưng chính từ những quyển sách này mà mình đã biết sử dụng chức năng đệm tự động dù chỉ biết đánh hợp âm ngón đơn, biết vừa nhìn bản nhạc vừa đánh đàn mà không cần phải nhìn xuống tay (Chẳng biết làm được như vậy có khó không mà sau này khi học đàn, thầy giáo cứ khăng khăng là mình phải đi học đàn ở đâu rồi mới làm được như vậy. Y như cô giáo lớp 3, chẳng may một lần được cô chấm điểm 10 vẽ, đến khi ghi vào sổ điểm, cô cứ ngần ngừ mãi vì “không đi học vẽ thì làm sao vẽ được thế”!!! ).

Lận lưng được 2 bài tủ là Jingle BellsLove is blue, đến hè năm học lớp 9, trên đường đi học về mấy lần để ý thấy có một lớp dạy nhạc ở gần nhà. Thế là tự động đến xin học. Tự đi xe đạp chở em PSS-390 đi học, được 3 tháng lấy tiền mừng tuổi trả học phí thì hết tiền, lúc đấy mới khai báo với bố mẹ để xin tài trợ Học được một thời gian ngắn thì thầy giáo yêu cầu đổi sang loại đàn khác, có phím to và nhiều chức năng hơn. Băn khoăn không biết chọn loại đàn nào, rất hồn nhiên gửi thư đến địa chỉ in trên cuốn Giai điệu xanh để tâm sự và hỏi han. Kết quả là được đại diện Công ty Đức Tín gửi thư tay hướng dẫn chọn một cây đàn của Casio và tặng cuốn Những bản nhạc hay Organ Festival ’93 Nhưng sau đấy, theo lời thầy giáo, đã mua em đàn thứ tư, cũng của Yamaha là em PSR-410 và gắn bó với thương hiệu Yamaha đến tận bây giờ.

PSR-410 là loại đàn với 61 phím có kích thước bằng phím đàn piano; demo song, voice, style phong phú; chức năng dual voice và record tiện dụng. Lại có cả giá nhạc kèm theo đàn. Vì em này to hơn em PSS-390 nên khi mua đã mua kèm thêm chân đàn, không kê đàn lên ghế như trước nữa. Đây là em đàn ghi dấu 4 năm học tập nghiêm chỉnh với số lượng bài vở kha khá, từ những bài đơn giản chỉ cần tập trong 1, 2 tuần đến những bài phức tạp phải tập hàng tháng trời mới xong. Trong thời gian này đã tập được nhiều bài hay, mình rất thích như Toccata, The Last Waltz, Le beau Danube bleu… và kết thúc ở Czardas khi quá 3 tháng vẫn chưa thanh toán được bài này Chỉ tiếc là bây giờ đã bị mất 2 quyển sách nhạc có rất nhiều bài hay

Sự nghiệp học hành tạm ngưng vào cuối cấp 3 để tập trung ôn thi tốt nghiệp và thi Đại học. Khoảng 1 năm sau quay lại học thì đổi sang em PSR-520, không nhớ lý do vì sao phải đổi nhưng so với em PSR-410, em PSR-520 có voice và style hay hơn hẳn. Một phần cũng do thân đàn dày hơn nên cặp loa khủng hơn, giúp cho chất lượng âm thanh tốt hơn. Ngoài ra còn có màn hình lớn hiển thị thông số khi điều chỉnh voice, style hay record, trông rất hiện đại nhưng cách sử dụng hơi phức tạp.

Em PSR-520 có một đời sống khác, không gắn với sự nghiệp học hành mà là hoạt động xã hội. Sinh viên mà, cũng tập tành ban nhạc này nọ dù chẳng đâu vào đâu. Cũng đôi lần cõng em đến trường tham gia văn hoá văn nghệ. Oách nhất là lần nhận được cát-sê 100,000 đồng khi đệm đàn cho một buổi hát hò gì đấy của khoa, dĩ nhiên là bạn cô giáo phải kè kè bên cạnh để hướng dẫn tập luyện và cứu nguy tại trận khi cần. Sau khi tốt nghiệp, đi làm, cũng không còn học đàn nữa, chỉ thỉnh thoảng lấy ra chơi cho vui thôi. Các bản nhạc đã tập cũng rơi rụng dần theo thời gian. Đến khi chia tay em PSR-520 thì gần như là mù nhạc trở lại

Trong 5 em đàn đã sử dụng thì thương nhất em này 4 em trước mình đều giữ gìn rất cẩn thận, vậy mà đến em PSR-520 thì lại để pin chảy (đồng cảnh ngộ với 1 em máy ảnh và 1 em CD Player), làm hỏng mất 8 phím cuối và lọt khí màn hình. Xót không chịu được! Cũng may, trong lúc đang tìm nơi bán lại em PSR-520 thì dì V lại đón em ý về nhà Tuy không còn hoàn chỉnh như trước, nhưng voice, style, chức năng đệm tự động và record vẫn hoạt động tốt nên dì V vẫn có thể sử dụng để tự đánh những bài hát yêu thích được.

Năm ngoái, muốn tập đàn lại. Vào website của Yamaha ngâm cứu thì thấy không còn thích loại đàn 61 phím như trước đây nữa mà acoustic piano thì lại không đủ tiền mua. Cuối cùng quyết định sẽ mua electronic piano. Được sự khuyến khích của mama, mình cũng chọn được một em Clavinova khá hay ho, màn hình màu, voice và style phong phú, có chức năng karaoke, có thể kết nối internet không cần qua PC… Lên ebay khảo giá thì em nó đâu chừng 5,600$ Thế mới biết mình cũng khéo chọn đàn thật Với số tiền này, mình dư sức rinh được một em acoustic piano ngon lành về nhà. Nhưng vì điều kiện chưa cho phép nên ngó đi ngó lại một hồi, đã chấm được em DGX-620. Thiết kế lạ mắt (nhất là khi cắm thêm em FC4 vào), màu sắc lại phù hợp với đồ gỗ trong phòng mình, voice, style và music database phong phú, có thể mở rộng từ các nguồn bên ngoài qua USB và PC, có thể record và xuất ra file midi để nghe trên PC. Hơn nữa, em DGX-620 thuộc dòng Portable Grand của Yamaha với đủ 88 phím như đàn piano, phím đàn cũng dày và nặng hơn với 4 chế độ Touch Response, cho cảm giác gần với đánh đàn piano hơn.

Chấm là chấm vậy thôi chứ khi ra cửa hàng xem tận nơi, thấy em P-85 đen sần, trông rất ngầu, phím nặng trịch, lại thích, và đã đặt tiền để lấy em này Sau đó phải hỏi ý kiến bạn cô giáo rồi mới quyết định đón em DGX-620 về nhà. Thế mà nào đã được yên. Được vài ngày lên internet lại thấy thông tin về dòng DGX-630 mới xuất xưởng, về cơ bản tính năng cũng giống DGX-620, nhưng lại có thể chọn thêm em LP-7 (three piano-style pedals) kèm theo đàn. Thế là lại tính tính toán toán. Nhưng suy cho cùng, dù có thêm em LP-7 thì em DGX-630 cũng không thể trở thành một cây đàn piano được. Mà việc gì phải bắt em DGX-620 của mình phải trở thành một cây đàn piano trong khi em ý đã là một cây home keyboard rất tốt

Vậy là qua bao nhiêu trắc trở, mình cũng đã chọn được em đàn thứ sáu và bắt đầu tập đàn trở lại Mục đích cũng chỉ đơn giản và gần gũi thôi: lèng phèng được những bài hát yêu thích, dăm ba bản nhạc phim Hàn Quốc và nhạc phim hoạt hình Walt Disney. Thế là vui rồi!

Powered by WordPress.com.

Up ↑