Hà Anh Tuấn – Fragile

Tuy bay chuyến tăng cường nhưng vẫn được đối đãi tử tế và không bị cắt giảm bất cứ quyền lợi nào.

Gian nan mua vé

Để lên được chuyến bay này, không phải sứt đầu mẻ trán ở phòng vé nhưng cũng chẳng được thảnh thơi ngồi phòng điều hòa nhấp chuột mà buộc phải chiến đấu với chính chiếc điện thoại của mình và điên đầu với tín hiệu báo bận của 2 đầu số hotline. Chuyến đầu thất bại vì còn mải xem anh ấy livestream và chat chit với bạn bè về… kinh nghiệm mua vé. Chuyến sau, ngay khi công bố đã lao vào chiến đấu quyết liệt suốt 2 tiếng đồng hồ và kết nối được với hotline đúng lúc hạ quyết tâm gọi nốt 3 cuộc rồi thôi vì quá nản.

Ngày đi lấy vé còn phải lội qua hàng lẩu dài dằng dặc đầu ngõ nhưng có bạn “điều phối viên” rất dễ thương. Hễ mời khách vào ăn lẩu mà bị từ chối là biết ngay khách đi mua vé xem ca nhạc, không những không trách giận mà còn nhiệt tình chỉ lối. Phòng vé không đề biển nhưng có thể nhận ra ngay bởi những tấm vé thấp thoáng sau khung cửa sổ. Đẩy cánh cửa nặng trịch bước vào, xếp hàng chờ đến lượt, xác nhận thông tin là cầm được vé trên tay. Dự định ban đầu là mang về… phơi nắng cho bõ ghét. Thực tế là lại như bao bạn trẻ khác, cũng loay hoay hí hoáy treo treo móc móc cốt để có được những tấm hình ưng ý nhằm mục đích khoe khoang vì vé rất đẹp!

Tận hưởng chuyến bay

Hành trình bay thì mọi người đều biết rồi – Hà Anh Tuấn hát Phạm Toàn Thắng.

Thật ra, không cần phải chờ đến Fragile, ngay từ Café-in-Concert (Nâu nóng) của năm ngoái, những tác phẩm Phạm Toàn Thắng đã chốt giữ những vị trí quan trọng trong nhạc mục khiến cho Phạm Toàn Thắng tuy không đứng tên trong danh sách nhưng lại trở thành vị khách mời đặc biệt của chương trình.

Lần này thì khác, Thắng không còn được ăn mặc đẹp, chỉ việc ngồi chỉn chu ở hàng A để thưởng thức những tác phẩm của mình và đứng lên đáp lễ những tràng pháo tay của khán giả mà đã bị đưa vào danh sách khách mời, bị xếp hàng ra hát và “trình bày hoàn cảnh” theo lời “mớm cung” của cơ trưởng Hà Anh Tuấn. Cơ hội để khán giả biết đến một Phạm Toàn Thắng khác hẳn “ông Thắng” Chuyện của mùa đông, gần gần với “thằng Thắng” Bốn chữ lắm và quả thật có chút mong manh, non nớt ở cậu-bé-30 còn nhiều hoài bão và trăn trở.

Với những tác phẩm của Thắng, sở trường của Tuấn là ballad. Mình cũng chỉ thực sự thích nhạc Phạm Toàn Thắng từ những bản ballad của Hà Anh Tuấn. Nhưng Tuấn rất công bằng với Thắng, đã chiêu mộ cả Trung Quân, Vũ Cát Tường, Oplus về với đội bay Fragile, để đảm bảo đủ bay bổng cho Dấu mưa, đủ anh – em cho “Trái đất này là của chúng mình” phiên bản người lớn, và đủ năng lượng để Chạy mưa cuối chương trình.

Vậy Tuấn hát gì? Dĩ nhiên, là chủ xị, nên anh ấy giữ lại những bài hay nhất, hợp nhất cho mình.

Fragile cất cánh với Cô bé mùa đông – tác phẩm đầu tay của Phạm Toàn Thắng và Cứ thế – (hình như là) sự hợp tác đầu tiên của Hà Anh Tuấn với Phạm Toàn Thắng. Một bản cover bài của người khác – theo đúng tinh thần 3S, một bản cover bài của chính mình, được chuyển thể cho dàn nhạc lớn chất ngất âm thanh. Màn chiếu đa lớp. Những nét chữ viết tay quen thuộc hiện lên trên tấm nền trong suốt. Lập tức khán giả được bay.

Bay rồi thì thỏa sức mà say với những nét Vẽ khi tỏ khi mờ, lúc thanh lúc đậm trong sự kết hợp ăn ý của ban nhạc, nhóm bè và ca sĩ chính trên nền bản phối độc đáo, khó nắm bắt. Hoặc nín thở lắng nghe chuyện nhà Anh ấy cô ấy (hay chuyện của chính mình) qua lời kể của kẻ buôn chuyện (hay người trong cuộc) diện sơ mi trắng với trái tim không cần che giấu. Cũng có thể thỏa lòng tận hưởng hai bản hit mà anh ấy chỉ chịu chia sẻ với một 84 khác – một chỉnh thể thống nhất đặc biệt giữa nhẹ nhàng lãng mạn và lạnh lùng sang chảnh – Lê Hiếu. Chuyện của mùa đông được chia đều cho hai người cùng tay đàn piano có nghề của Lê Hiếu. Vẫn giữ nguyên cấu trúc bài hát đôi, câu chuyện chung vừa là “giá vẽ”, vừa là lời dẫn thiết tha cho Người con gái ta thương mà anh này tin tưởng bàn giao lại cho anh kia để đi thay bộ vest mới.

Điểm nhấn đáng kể của hành trình không khó đoán: Tháng tư là lời nói dối của emTái bút anh yêu emEm à. Kể từ khi Tái bút anh yêu em ra mắt, Tháng tư mang một ý nghĩa khác. Cách thể hiện cũng hoàn toàn khác. Lần đầu tiên nghe, cảm giác hơi… lạc trôi. Tuy nhiên, hình ảnh cô gái tháng tư qua tiếng sáo trúc réo rắt và tiếng đàn tranh trong vắt, bay bổng được tái hiện cực kỳ sống động. Là đối ứng rất “thanh mai trúc mã” với tiếng flute ấm áp trong bản phối gốc được giữ nguyên vẹn của Tái bút anh yêu em. Trong khi đó, Em à là cái kết có hậu với đầy đủ thánh đường và những lời yêu thương. Của chú rể dành cho cô dâu. Cũng có thể là của anh chàng ca sĩ sau bao nhiêu loay hoay, hoài nghi, chán nản đã định vị được khán giả của mình và tán tỉnh họ một cách đầy điệu nghệ lẫn tự hào.

Fragile một lần nữa nâng độ cao bằng loạt hit mượn của người khác: Chạy mưa (của Nguyễn Đình Thanh Tâm), Lạc (của Quốc Thiên), Bốn chữ lắm (của Thảo Nhi – Trúc Nhân). Sau cùng mới tiếp đất với một bài chẳng liên quan gì đến Phạm Toàn Thắng nhưng là hit của 3S mùa 2 – Người tình mùa đông cùng lời hứa về sự tái xuất của 3S vào mùa xuân sang năm. Dĩ nhiên, Tháng tư phải được vang lên lần nữa thay cho lời tạm biệt, đồng thời đóng dấu cho sự kết nối giữa Phạm Toàn Thắng – Hà Anh Tuấn – khán giả.

Hạ cánh

Vẫn nói đùa với bạn bè năm nay giá vé đã không còn “thơm thảo” như năm ngoái. Bù lại, là độ chất và độ chơi xứng tầm của những người thực hiện chuyến bay.

Một ban nhạc máu lửa. Một dàn nhạc giao hưởng trẻ hùng hậu. Những nghệ sĩ solo hảo hạng. Những giọng hát trẻ trung, đáng mến. Những bản phối táo bạo đủ sức làm biến đổi hoặc mở rộng không gian cho tác phẩm. Sân khấu mây trắng nhiều tầng, tuyệt nhiên không để lộ một vuông ổ cắm hay một cọng dây điện nào. Sự khắt khe tương tự với trang phục biểu diễn của tất cả ca sĩ và thành viên ban nhạc… Có thể nói, dưới hình thức này hay hình thức khác, Fragile đã thể hiện được đầy đủ màu sắc âm nhạc của Phạm Toàn Thắng, đồng thời diện cho âm nhạc của Phạm Toàn Thắng một bộ cánh bảnh bao và rực rỡ.

Dãy bàn phát đĩa CD quà tặng ở phòng chờ là sự bất ngờ lớn với những hành khách bay chuyến tăng cường. Theo kế hoạch ban đầu, CD chỉ dành cho những hành khách mua vé sớm nhất với giới hạn về thời gian cụ thể. Tuy nhiên, có lẽ trong cơn chóng mặt với tốc độ tẩu tán vé mà hãng bay đã quyết định nhầm, cho in đủ 2000 bản CD dành tặng tất cả những hành khách đã mua (được) vé. Điều đáng nói, chiếc CD này không phải là bản rút gọn, mà là bản chuẩn như những chiếc đĩa sẽ được phát hành chính thức sau đó với giá 200K. Nếu muốn nghe Phạm Toàn Thắng nguyên chất Hà Anh Tuấn thì đây là lựa chọn hoàn toàn chính xác. Sẽ không có Vẽ, nhưng có Người. Sẽ có Tháng tư là lời nói dối của em phiên bản không lạc trôi. Sẽ có Mong manhHoàng hôn tháng tám với tiết tấu khác… Còn gì nữa thì bạn tự khám phá tiếp nhé! Nếu có hơi e dè với hình thức mong manh của chiếc CD thì bạn chỉ cần biết đỏ thắm – ánh bạc – trong suốt là bảng màu đặc trưng của Fragile với sự ứng dụng rất thông minh và ấn tượng cho một chuỗi sản phẩm, từ tấm vé dưới hình thức một chiếc thẻ lên máy bay, đến sân khấu biểu diễn và album mới mà bạn đang cầm trên tay.

Còn để nói về anh ấy à? Diện. Thản nhiên khen ngợi bản thân vì mời được những trai xinh gái đẹp giỏi giang cùng đồng hành trên chuyến bay. Giọng hát không nén vào một khuôn cố định mà được “quẫy” tự do tùy từng câu chuyện trong tác phẩm, trong đó không ít câu chuyện mượn lại của người khác và kể theo cách của mình. Hay ho nhất là anh ấy đã không còn xưng “anh” với khán giả (trừ Diễm Quỳnh) mà chuyển sang xưng tên, với ý thức rõ ràng rằng ngoài các bạn, các em còn có nhiều cô chú, anh chị đến nghe nhạc của những người trẻ. Một tiến bộ rất đáng ghi nhận so với năm ngoái!

Vậy là từ chỗ sợ không dám làm chương trình riêng, chỉ trong vòng hai năm, Hà Anh Tuấn đã có hai concert có thể xếp vào nhóm đáng để xem. Cũng giống như những album của Tuấn, mỗi concert đều được đầu tư kỹ càng cả về âm nhạc lẫn ý tưởng thực hiện, tạo nên những không gian và không khí thưởng thức riêng biệt. Chưa hình dung được Fragile+ tại Sài Gòn vào 30/11 sắp tới sẽ diễn ra như thế nào, nhưng chắc là anh ấy sẽ lại khéo tán khán giả, lại tỉnh bơ khen ngợi bản thân và lại thèm được lên ý tưởng, chuẩn bị và thực hiện concert tiếp theo.

Fragile
Hà Anh Tuấn
10.09.2017
Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Xô (Hà Nội)
Advertisements

Concert đầu tay. Giá vé mềm nên được ngồi tầng 1. Ảnh thì vẫn đẹp như vậy với tay nghề không hề thay đổi 😀


XEM BÀI VIẾT

Café-in-Concert (Nâu nóng)
Hà Anh Tuấn
17.12.2016
Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Xô (Hà Nội)

Hà Anh Tuấn – Café-in-Concert (Nâu nóng)

Năm 2006, xem Sao Mai Điểm Hẹn đã hùng dũng phát biểu về Hà Anh Tuấn thế này:

Nghiệp dư, ngoại đạo… là những gì người ta thường nhắc đến Tuấn một cách thiếu thiện cảm, nhưng đấy cũng lại chính là điểm mạnh của Tuấn. Vì nghiệp dư, ngoại đạo mà Tuấn bị chê nhiều về giọng hát, cách chọn bài, khả năng xử lý do không được trang bị kỹ thuật thanh nhạc cơ bản; nhưng nhờ nghiệp dư, ngoại đạo mà Tuấn có được vẻ tự nhiên, gần gũi, phong cách biểu diễn và cách hát nhẹ nhàng, mộc mạc, giản dị. Có gout âm nhạc, có năng khiếu và sự thông minh để tiếp thu, học hỏi không chỉ kỹ thuật thanh nhạc mà cả từ những khen, chê của HĐNT, của khán giả, lại là người “dám nghĩ, dám làm, dám chấp nhận”, Hà Anh Tuấn không phải là không có cơ hội để thành công trên thị trường nhạc nhẹ Việt Nam. Chỉ có điều, ở độ tuổi của Tuấn (22 tuổi), đối với nghề hát, nếu thật sự muốn dấn thân, anh phải chọn được con đường đúng để theo đuổi ngay từ đầu và không có cơ hội để làm lại.

Thật may mắn, Tuấn đã chọn đúng đường. Để đến 2016, trong khi Sao Mai Điểm Hẹn đã lặng lẽ lỡ hẹn với khán giả truyền hình thì cậu thí sinh nghiệp dư, ngoại đạo ấy vẫn làm ca sĩ và đã tích lũy được lượng khán giả riêng cùng chung vui với những hoạt động kỷ niệm chặng đường 10 năm ca hát: 10 số SEE SING & SHARE trên YouTube đếm ngược đến hai đêm nhạc riêng tại Hà Nội (Nâu nóng) và Sài Gòn (Sữa đá).

Ê-kíp thực hiện Nâu nóng gồm toàn những cái tên sáng nhất tại thời điểm này, đủ để đảm bảo chất lượng cho đêm diễn: ban nhạc Hoài Sa (cầm trịch hầu hết các gameshow ca hát đình đám trên truyền hình, đủ sức ứng phó với bất cứ tình huống nào trên sân khấu), đạo diễn Cao Trung Hiếu (nhiếp ảnh gia kiêm biên tập âm nhạc kiêm đạo diễn sân khấu tuổi trẻ tài cao) và Việt Vision (chỉ cần nhắc đến Vietnam Concert, The Master of Symphony, Câu chuyện hòa bình, VTV New Year Concert… thì ai cũng biết).

Điều không ai ngờ tới là hơn 1000 vé Nâu nóng đã có chủ sở hữu chỉ sau 48 giờ đồng hồ mở bán, để lại tiếc nuối cho nhiều người vì những lý do cả khách quan lẫn chủ quan mà không thể giữ cho mình tấm vé đặc biệt này. Bốn mặt giấy khổ A4, ngoài chức năng ghi số ghế, tấm vé còn lưu lại đầy đủ thông tin những dấu mốc âm nhạc và câu chuyện café của Hà Anh Tuấn. Ngay khi cầm vé, cảm giác vừa lạ lẫm vừa thích thú khi lục tìm lời bài hát trong “tờ báo” đính kèm Café sáng – album đầu tay của Tuấn – được đánh thức.

Vậy có gì trong ly nâu nóng của Hà Anh Tuấn? Còn tùy thuộc vào việc bạn mong chờ gì ở cậu ấy!

Những quầy cà phê thơm nức ở tiền sảnh? Những giá CD được bày biện đẹp đẽ để tha hồ ngắm nghía, chọn lựa hoặc mua trọn bộ album của Hà Anh Tuấn? Những bản tình ca ngọt ngào? Hay những nhịp điệu phố chộn rộn, hối hả?

Bạn cứ mặc sức tưởng tượng đi vì Tuấn cũng có những mường tượng của riêng mình. Và cậu ấy, ngay từ những bước đi đầu tiên đã luôn là người chủ động.

Chẳng cà phê thơm nức. Cũng chẳng có chiếc đĩa nào được bày bán. Chỉ có những hồi chuông giục khán giả vào rạp đúng giờ. Cho đến khi ánh đèn biến mất, tiếng nhạc hiệu quen thuộc nổi lên, thì bao nhiêu kỷ niệm lập tức ùa về theo những âm thanh, hình ảnh vụt qua loang loáng trên màn hình của chiếc TV nhỏ đặt ở góc trái sân khấu. Tuấn bắt đầu chương trình bằng kỷ niệm mà bất cứ ai có mặt trong khán phòng đều nhớ và gắn bó, nhưng không chọn điểm lại 10 năm ca hát bằng những gạch đầu dòng sự kiện mà bằng cách chia sẻ với khán giả những nguồn cảm hứng âm nhạc tại nhiều thời điểm khác nhau đã làm nên Hà Anh Tuấn của ngày hôm nay.

Café-in-Concert (Nâu nóng)
Xem lại Sao Mai Điểm Hẹn

Đó là Ba ngày hát – album theo phong cách acoustic được thực hiện từ trước Sao Mai Điểm Hẹn nhưng không bao giờ được phát hành, đã đẩy Tuấn sang một ngã rẽ khác với R&B. Đó là giọng ca thần tượng từ thủa học sinh, sinh viên, đã “ngốn” hết cả tiền dành dụm của Tuấn vào băng đĩa và những chương trình ca nhạc có tên cô ấy, để như cách nói của Tuấn là “được giàu có về tâm hồn”. Đó là những ca khúc vượt thế hệ khi Tuấn được nghe, biết đến và yêu thích từ bố mẹ để giờ có thể giới thiệu lại với những khán giả trẻ. Đó là những bản tình ca đẹp miên man và lãng mạn vô bờ của một nhạc sĩ đồng trang lứa, giúp Tuấn tự tin hơn để kết nối với khán giả của mình. Đó còn là những vấn đề thời sự khiến Tuấn tìm về với những ca khúc phản chiến và cất lên tiếng hát ngợi ca hòa bình.

Cậu ấy còn có trong đêm diễn ba khách mời đáng mến mà không biết vô tình hay hữu ý, lại đánh dấu cho ba giai đoạn khác nhau trong sự nghiệp âm nhạc của Hà Anh Tuấn: khán giả – biểu diễn – sản xuất. Mỗi khách mời đều xuất hiện theo một cách đặc biệt.

Hồng Nhung bước ra từ khung cửa với những hình ảnh và ca khúc rất Hà Nội: Phố à phố ơi, Cửa sổ mùa đông, Ngẫu hứng sông Hồng. Giọng ca thần tượng từ thủa học sinh, sinh viên của Hà Anh Tuấn giờ đã đứng chung sân khấu với “sao mai điểm hẹn”, hát cùng và dành tặng chủ nhân những lời nói có cánh đầy dí dỏm.

Café-in-Concert (Nâu nóng)

Thu Phương sau này mới đồng hành cùng Hà Anh Tuấn, bắt đầu từ những show diễn chung tại hải ngoại. Đến cuối 2013, Mùa thu của Phương do Việt Vision (ê-kíp của Hà Anh Tuấn) sản xuất là liveshow đầu tiên của Thu Phương tại Việt Nam sau thời gian dài vắng bóng. Đặc sản của Thu Phương là nhạc Việt Anh, dĩ nhiên. Và thành công lớn nhất của Thu Phương trong Nâu nóng là đã hát hay hơn bản gốc và biến Thư cho em của Hồ Hoài Anh, từng được Hà Anh Tuấn thu cho album Saigon Radio, thành một tác phẩm Việt Anh toàn tập. Trên sân khấu là những tấm hình đen trắng lộng lẫy của một “em” Thu Phương đẹp như người mẫu.

Café-in-Concert (Nâu nóng)
“Em” Thu Phương

Không chọn Yêu em hay Cơn mưa tình yêu, Hà Anh Tuấn đón Phương Linh ra sân khấu trong nhịp điệu “tung tẩy” của “Yêu lắm! Thương lắm! Xa lắm! Đau lắm!” mượn của Trúc Nhân – Thảo Nhi. Phương Linh là khách mời duy nhất có mặt trong cả Nâu nóng lẫn Sữa đá, đồng thời cũng là khách mời được mong chờ nhất bởi cô ấy đã sánh đôi cùng Hà Anh Tuấn từ những ngày đầu tiên, trên sân khấu Sao Mai Điểm Hẹn. Nhưng “ngày hát đôi” cũng chẳng được ưu ái hơn hai khách mời còn lại, chằn chặn đúng ba bài. Được cái, toàn bài có ý nghĩa đủ để làm nức lòng khán giả. Ngoài Bốn chữ lắm lần đầu thể hiện là Thiên đường gọi tênCơn gió lạ. Phương Linh cũng phải mất kha khá thời gian để giải thích rõ Cơn gió lạ không phải dành cho Hà Anh Tuấn như mọi người vẫn “gán ghép”. Nhưng có vẻ cũng chẳng ăn thua! Bởi dù cho họ có buông tay, đính chính hay kể tội nhau bao nhiêu lần trên sân khấu thì vẫn có hai điều không thể phủ nhận: Thứ nhất, Nâu nóng là của Hà Anh Tuấn nhưng sân khấu này một nửa thuộc về Phương Linh. Thứ hai, lúc nào hát với Linh cũng thấy Tuấn hồn nhiên, nhẹ nhõm và rất hay cười.

Café-in-Concert (Nâu nóng)

Khán giả của Tuấn thì dễ thương vô bờ bến. Cổ vũ cho khách mời cuồng nhiệt hơn cả chính chủ. Hát ngon lành Chưa bao giờ của Thu Phương và nhận ra Cơn gió lạ của Phương Linh chỉ qua vài nốt nhạc dạo.

Nâu nóng dịu dàng acoustic và đậm đà ballad. Khán giả được lắng lại để thấy một Hà Anh Tuấn nhẹ nhàng, tươi tắn của Dấu phố em qua, Khúc hát chim trời, Vài lần đón đưa… cho đến một Hà Anh Tuấn trưởng thành, đĩnh đạc với các sáng tác của Trịnh Công Sơn, Trần Tiến, Việt Anh nhưng cũng không kém phần da diết, thiết tha với những tác phẩm của Phạm Toàn Thắng vừa liên tiếp đốn tim khán giả trong thời gian gần đây.

Tuy nhiên, Nâu nóng cũng thiếu vắng đến bứt rứt cái không khí nhộn nhịp với âm nhạc bắt tai và nhiều tiết tấu của Café sáng, Saigon Radio, Cock-tail hay Streets Rhythm. Có bất công quá không khi đây toàn là những album làm nên dấu hiệu nhận biết và con đường riêng đáng tự hào của 10 năm ca hát? Hơn thế nữa, đã trót xem Tuấn hát live Vòng xoay ở một show khác, với sự kết hợp của tay trống Rhani Krija và tiếng kèn trumpet của nghệ sĩ Trung Đông, tái hiện cả một không gian quay cuồng, ngột ngạt của cuộc sống hiện đại ngay trên sân khấu, nên cứ mặc nhiên chờ những âm thanh ấy chiếm lĩnh không gian. Ấy vậy mà đến tận cuối chương trình, cũng chỉ có Buổi sáng ở Ciao CaféEspresso bừng lên như một khúc nhạc hiệu, theo đúng kiểu “biết rồi nên không cần phải nói thêm nữa”, rồi nhường chỗ cho bản ballad của ballad Tháng tư là lời nói dối của em khép lại chương trình với ít nhiều luyến tiếc (vì thời gian trôi nhanh quá) và hụt hẫng (vì vẫn thèm “phố”).

Café-in-Concert (Nâu nóng)
Phút bừng sáng hiếm hoi của “phố”

Cũng may, khán giả chẳng hề dễ bảo. Từ năn nỉ mè nheo cho đến ép buộc, rốt cuộc cũng đẩy được gã nghệ sĩ trầm tĩnh và tỉnh táo ấy “lên nóc nhà”, buộc “Ôi chưa bao giờ ta (anh) quên được nhau (em)” vang lên lần nữa và còn bonus thêm Tìm lại, Mười hai giờ ruỳnh ruỳnh đến gần nửa đêm. Chỉ đến khi gã dụ dỗ thôi hát để chuyển sang chụp ảnh khán giả mới chịu buông tha.

Ngoài âm nhạc, có một điểm cần ghi nhận ở Tuấn, như giám khảo Mỹ Linh đã từng nhận xét từ khi cậu ấy còn thi Sao Mai Điểm Hẹn, đó là Tuấn biết “nói chuyện” với khán giả. Điều này càng thể hiện rõ khi cậu ấy được đứng một mình một sân. Không chỉ giữ được khán giả chăm chú nghe mình hát những bài mình chọn, cậu ấy còn có thể khiến họ im phăng phắc hoặc cười nghiêng ngả khi chuyện trò. Không để âm nhạc một mình lên tiếng nhưng cũng tuyệt nhiên không để chuyện trò làm gián đoạn cảm xúc của khán giả. Tuấn giữ nhịp cho chương trình từ đầu đến cuối không chút khó khăn, kể cả khi đã bị khán giả “xử ép”.

Biết kết luận thế nào về đêm diễn này nhỉ? Hà Anh Tuấn đầy tự tin và kiêu hãnh, không màng đến trường tưởng tượng của khán giả mà chỉ làm show theo ý mình? Hay, Hà Anh Tuấn yêu chiều khán giả hết mực, không “nói” nhiều về những gì đã biết, đã quen, bù lại, khán giả được thưởng thức một đêm nhạc không thể ngồi nhà cũng đoán được?

Sao cũng được! Suy cho cùng, nâu nóng là để hít hà mùi thơm, nhâm nhi vị ngọt. Có muốn cũng chẳng uống nhiều, uống vội được.

Café in concert. Một tối mùa đông. Những người lạ chạm nhau bằng nụ cười.

Café-in-Concert (Nâu nóng)
Hà Anh Tuấn
17.12.2016
Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Xô (Hà Nội)

The new faces

(Đẹp tháng 10/2010 | Chu Minh Vũ)

Thảo Trang vừa phát hành album “The new me” như lời khẳng định một bản thể âm nhạc mới mẻ. Xin mượn tạm ý tưởng này để gọi tên một niềm vui nho nhỏ khi thị trường đã thấy những gương mặt tươi mới xuất hiện.

Tất nhiên, không nói đến những gương mặt mới hàng ngày xuất hiện đâu đó trên các diễn đàn âm nhạc, các báo mạng, các cuộc thi tuyển lựa ca sĩ trải dài suốt năm. Đó vẫn chỉ là những cuộc sàng lọc đầu tiên cho thị trường âm nhạc chung mà thôi, chưa phải là một điều gì quá đáng kể… Những gương mặt mới có thể ngày hôm qua cũng còn cũ lắm – trong một bóng dáng của ai đó đã thành danh, hoặc còn đang chập chững đi trên lối mòn của sự sáng tạo… Ngày hôm nay họ mới vì những cách họ làm âm nhạc với lối suy nghĩ mới. Với nghề hát, chí ít là phải chờ một album nhạc ra đời mới có thể phán xét được chân dung đầu tiên của ca sĩ. Khó có thể chờ đợi được gì ở một ca sĩ ảo của cộng đồng mạng, với vài bài hit được tung hô hoặc bất ngờ thành công ở một cuộc thi nào đó.

Thảo Trang chính là một ví dụ. Bước thấp bước cao vào nghề hát, bươn chải đủ thứ nhạc từ teen Việt Nam cho đến nhạc Tây hát lại. Được chú ý từ Việt Nam Idol nhưng cũng chẳng dễ dàng bước vào nghề âm nhạc. Album đầu tay làm cho có, không định vị được giọng hát ấy phải đứng ở góc nhỏ nào. Dàn trải, dễ dãi và thiếu cá tính để bộc lộ sự khác biệt của ca sĩ trong ê hề những người hát mới.

Cùng lứa Việt Nam Idol với Thảo Trang, Á quân Ngọc Ánh cũng đã dồn sức tung một album gồm những bản nhạc trữ tình trước năm 1975 và một album đối chọi hoàn toàn mang đậm chất rock. Chịu chơi đến mức liều lĩnh nhưng sau 2 năm, số phận của chàng trai Ngọc Ánh cũng như 2 album đầu tay kia thế nào đã rõ… Tính đến thời điểm này, lứa “thần tượng” đầu tiên chỉ còn trụ lại được Phương Vy (được MFaces đào tạo bài bản, có gu và nắm được thị phần tương đối cao cấp, chuyên hát event), Trà My (lên rất nhanh nhờ nguồn tài chính của Hà Dũng, nhưng ngược lại, xuống cũng không phanh khi mất đi “bầu sữa” này) và Thảo Trang. Lẽ ra Thảo Trang cũng sẽ biến mất giống Ngọc Ánh mà thôi, nhưng may mắn, 3 năm im ắng chờ thời của Trang đã có kết quả mỹ mãn. Thay vì tiếp tục lao vào vòng xoáy kiếm tiền, kiếm bài hát của showbiz, cô gái này bỏ hẳn ý định làm việc như album đầu, chỉ chuyên tâm vào việc định hình giọng hát và phong cách tại… tụ điểm âm nhạc. Trang hát nhạc quốc tế, thiên nhiều về chất rock hoặc dance sôi động như một số ca sĩ underground của Sài Gòn.

Thời cơ đến khi Trang gặp được Phan Công Thành – khi anh doanh nhân này có trong tay một cơ đồ mạnh về truyền thông. Công Thành quyết định ký hợp đồng và cùng Dương Khắc Linh xây dựng lại Thảo Trang từ đầu bằng những tố chất ít người có của Trang – đó là không chỉ hát cho người Việt. “The new me” ra đời, nửa Anh nửa Việt, tức là sẽ có cả người nước ngoài và người Việt chấp nhận được cô. Khác với nhiều ca sĩ đi trước, hát một vài bài Anh ngữ để thể hiện hoặc giới thiệu mình, thì trường hợp của Trang là khác bởi Trang đã có sẵn một lượng người nghe từ giai đoạn nằm mình tại các quán bar, tụ điểm ca nhạc. Bây giờ là giai đoạn mới, bài hát độc quyền, hòa âm phối khí và xây dựng đúng mô hình ngôi sao quốc tế đương đại… là thắng. Thị trường quốc tế sẽ không mặn mà nếu như ca sĩ ta cũng chỉ đi cover lại các bài hit quốc tế, mà phải là hát bài riêng của chính ca sĩ đó.

“The new me” là sản phầm của ba người: Phan Công Thành – Thảo Trang – Dương Khắc Linh, đẩy ca sĩ đi vào trào lưu không mới ở nước ngoài nhưng vẫn là thời thượng ở Việt Nam: dance – urban pop… Đây đúng là thứ mà Việt Nam đang thiếu và trước đó, Dương Khắc Linh đã thử làm với “My apology” của Hồ Ngọc Hà, cực kỳ thành công ngay cả tại Hàn Quốc – nơi đang tràn ngập xu hướng này. Thảo Trang quá may mắn bởi có lẽ nếu muộn hơn, khi Hồ Ngọc Hà quay trở lại với phong cách này, thêm một vài ca sĩ khác cũng đến với nó thì Trang sẽ không có cửa để cạnh tranh cả về thanh và sắc. Còn bây giờ, dường như cô đã là người đầu tiên có đĩa bày bán và mở nhạc đều đặn ở chuỗi cà phê Highland – nơi quen thuộc của nhóm khán giả thị dân cao cấp, điều này đồng nghĩa với việc cô đã xâm nhập được vào nhóm đối tượng này để có thể lan sang các thương hiệu cao cấp khác (Highland là đối tác cùng phát hành album “The new me”).

Sau Thảo Trang, công ty Early Riser tiếp tục tung ra sản phẩm thứ hai là Thanh Bùi – ca sĩ gốc VIệt trưởng thành tại Úc, tiếp tục nối dài sản phẩm cho nhóm khán giả như đã nói phía trên. Tuy nhiên, cho đến thời điểm này, Thanh Bùi vẫn chưa hoàn thiện được khả năng hát tiếng Việt để có thể chinh phục được đối tượng người Việt. Tham vọng của Thanh thì nhiều, muốn vươn tầm quốc tế nhưng nếu như chọn cách đi vào nội địa, thì trước hết anh phải thành công được tại đây. Mà điều này thì tương đối khó khăn đối với anh, từ tiếng Việt cho đến hình thức. Tháng 11, album “Cock-tail” của Hà Anh Tuấn và “Unmakeup” của Đoan Trang ra mắt sẽ là những đối trọng rất lớn của Thảo Trang và Thanh Bùi.

Hà Anh Tuấn thì rõ là ngôi sao đương thời, lại có khả năng và thẩm mỹ tốt… thậm chí album “Cock-tail” cũng do Dương Khắc Linh là nhà sản xuất. Phần thắng của Tuấn tại Việt Nam so với Thanh Bùi là đương nhiên, trong khi ấy, đầu ra tại thị trường Hàn Quốc của Tuấn đã được dọn chỗ sẵn sàng. Còn Đoan Trang, sự mới mẻ đầy hy vọng lại dồn vào phía nhà sản xuất Vincent Nguyễn (Nguyễn Công Phương Nam). Những tác phẩm hit quen thuộc của Trang được hòa âm lại hoàn toàn rất tinh tế theo các phong cách âm nhạc chuẩn mực, đặc biệt là smooth jazz – gần với tố chất của ca sĩ. Album này được hát bằng lời Anh ngữ (vừa tái sinh bài hát với người Việt, vừa mở rộng người nghe ngoại quốc). Hơn nữa, với chất lượng album rất cao về kỹ thuật thu âm cũng như chất lượng các bản hòa âm, nhạc công rất có thể sẽ trở thành một đỉnh cao mà chính Đoan Trang cũng sẽ khó lặp lại được.

Hai trường hợp khác, Lê Cát Trọng Lý và Anh Khang lại điển hình cho một lối đi khác. Sự thuần Việt trên nền tảng âm nhạc hiện đại để bộc lộ cá tính riêng, cho dù cả hai đều đang ở những điểm khởi đầu. Lê Cát Trọng Lý không còn phải nói nhiều, cô gái ấy nhiều cá tính và năng lượng sáng tạo, được đánh giá cao bởi hình ảnh singer/writer điển hình. Điều Lý mang đến là âm nhạc, giản dị nhưng mang hơi hướng dân ca rõ ràng. Album riêng sắp phát hành, ngoài một số lượng rất lớn người nghe Việt đang chờ đợi từng ngày còn có rất nhiều những trung tâm phát triển và giao lưu văn hóa trông ngóng bởi Lý giống như một sứ giả – một trường hợp có nhiều thứ để nói, để biểu diễn và khoe với quốc tế.

Còn với Anh Khang – ngôi sao nhạc mạng một thời với bài hit “Đi học” và “Bèo dạt mây trôi” cũng đã chính thức đầu quân về với công ty MFaces và trình làng debut album “Ai còn chờ ai”. Nhạc sĩ Đức Trí đã thổ lộ: “Tôi chưa từng lấy tên mình ra bảo kê và khen ngợi cho ca sĩ nào – kể cả ca sĩ trong công ty, nhưng Anh Khang là trường hợp ngoại lệ. Cậu ta là một tài năng”. Khang cũng giống như Lý, có tố chất âm nhạc dân gian. Khang có hậu thuẫn công ty tốt hơn, nên ngoài việc xây dựng hình ảnh chơi nhạc cụ và hát mộc (với cả piano và guitar) lại có thêm một dàn những nhạc sĩ xuất sắc như Đức Trí, Laurent, Dũng Dalat, Hoàng Anh… để tung ra các bản thu âm hiện đại. Cách làm của Khang là ẩn dân gian Việt vào trong giọng hát và tác phẩm, với chiếc áo bên ngoài là nhạc hiện đại của R&B. Anh Khang thần tượng Jay Chou – ngôi sao số 1 của nhạc pop châu Á và lối đi cậu ta chọn cũng không khác nhiều so với hình tượng xuất sắc này.

Tại Hà Nội, một giọng ca 19 tuổi đang được hai nhạc sĩ Lê Minh Sơn và Đặng Hữu Phúc o bế, đó là Hoàng Quyên. Sẽ rất lạ nếu như nhìn thấy Quyên ở Lê Minh Sơn nặng màu dân gian kiểu Tùng Dương, nhưng sang nhạc Đặng Hữu Phúc lại là chất cổ điển chuẩn mực. Cả hai nhạc sĩ đều mời cô ca sĩ nhỏ này là “khám phá mới” trong các album của mình. Nhưng cái mới của chính Quyên, e rằng chưa mới với thị trường. Có thể Quyên là một giọng ca tốt, nhưng cái đáng chờ đợi là cá tính của riêng cô khi cô có thể dám lắc đầu trước 1 trong 2 sự đối lập: Lê Minh Sơn hay Đặng Hữu Phúc.

Một số tiếng nói của dư luận đang than gào rằng “thừa cuộc thi, khủng hoảng tài năng”… Xin thưa, tài năng không dễ đâu mà có cả. Cứ nhiều cuộc thi nữa vào, cứ trầy trật ở các cuộc thi nữa đi… Tất cả các trường hợp điển hình phía trên hầu như đều trưởng thành ra từ các cuộc thi cả và hầu như chưa ai đạt đến giải cao của từng cuộc thi hết. Nhưng, sự va chạm sẽ khiến họ trưởng thành. Và chỉ có thị trường mới là một cuộc đua khắc nghiệt nhất dành cho những người trường sức. Tài năng không nên tỏa sáng như que diêm, trong một thời điểm xuất thần của cuộc thi. Tài năng nên là kẻ biết lượng sức mình, đưa ra những gì tối ưu, sáng tạo và hoàn hảo nhất đúng vào lúc chúng ta khuyết đi một phong cách nào đó để lấp đầy chúng. Đừng cố gắng trở thành ngôi sao của cuộc thi ca nhạc, hãy gọt mài mình để thành ngôi sao của những người nghe nhạc chúng tôi lâu dài.

ACOUS’84 Live Concert in Hanoi

Ui, ảnh đâu rồi?

Chiều 27/5, mưa. Ngồi đánh cược nếu hết giờ làm mà vẫn mưa thì đi về, nếu tạnh mưa thì đến American Club xem sao. Cuối cùng thì trời tạnh mưa, lại mua được vé, nên trở thành một trong những khán giả của ACOUS’84 Live Concert in Hanoi.

Về âm nhạc, chương trình không có gì đao to búa lớn, chỉ đơn giản là giới thiệu album ACOUS’84 mới ra mắt của Hà Anh Tuấn và khởi động chương trình Âm nhạc vì cộng đồng do Hà Anh Tuấn “đầu têu” vì “nếu chỉ đi hát kiếm tiền mãi thì chán lắm” cùng sự đồng hành đầu tiên của Lưu Hương Giang, i-Tễu, và Microwave. Vì không đao to búa lớn nên không khí đêm nhạc rất vui vẻ, thoải mái và gần gũi. Khán giả có thể tự do đi lại, tự do chọn chỗ, có thể đứng, ngồi tùy thích bất cứ chỗ nào trong khuôn viên American Club.

Lần đầu tiên đi xem ca nhạc kiểu này, rất thú vị nhưng cũng chưa quen lắm! Nếu tính theo thời gian ghi trên vé thì chương trình bắt đầu từ 18:30, nhưng có đến 45 phút đứng chờ bên ngoài (không rõ lý do vì sao nhưng người qua đường thì tha hồ mà nhớn nhác ), 1 tiếng tiếp theo là để điền thông tin cá nhân và đổi cuống vé lấy 1 chai Smirnoff Ice (Smirnoff là nhà tài trợ của chương trình, Smirnoff Ice được làm từ Smirnoff vodka & soda & lemon ), mua áo phông ủng hộ chương trình Âm nhạc vì cộng đồng, chọn chỗ. Đến tận 20:20 mớibắt đầu phần ca nhạc. Có lẽ đây là chương trình xây dựng theo kiểu hoạt động cộng đồng nên không chỉ có âm nhạc mà còn có nhiều hoạt động khác

Chắc cũng như hầu hết khán giả đến với chương trình, mình cứ nghĩ đây là chương trình riêng của Hà Anh Tuấn, những ca sĩ, ban nhạc còn lại đều là khách mời, tức là chỉ hát phụ thôi và phải hát ít hơn Hà Anh Tuấn Nhưng thực tế trừ i-Tễu đảm nhận nhiệm vụ phối và đệm nhạc cho Hà Anh Tuấn, thì chỉ có Lưu Hương Giang hát ít thôi, còn Hà Anh Tuấn và Microwave ngang ngửa nhau cả về thời lượng lẫn sức lôi cuốn khán giả, thậm chí Microwave còn lôi kéo được nhiều khán giả lại gần sân khấu hơn Theo lý thuyết thì mình – như lác đác một số khán giả khác – sẽ ra về sau phần biểu diễn của Hà Anh Tuấn (Hà Anh Tuấn hát live tốt lắm nhé ), nhưng cứ cố nán lại 1 bài, 2 bài, rồi đến hết chương trình luôn

Dù chỉ tổ chức quy mô nhỏ với lượng khán giả dự kiến 1,500 người, nhưng ê-kíp thực hiện chương trình làm việc rất nghiêm túc và chu đáo. Lúc mới vào đã thấy khu vực sân cỏ được dựng sẵn mái che đề phòng trời mưa, đến sát giờ diễn thời tiết tốt hơn, hệ thống mái che lập tức được gỡ xuống, đảm bảo tầm nhìn thoáng đãng cho sự đứng ngồi tự do của khán giả Âm thanh, ánh sáng chuyên nghiệp. Dù đôi lúc micro bị mất tiếng nhưng được khắc phục ngay và không ảnh hưởng mấy đến tiết mục biểu diễn. Âm thanh không bị loãng khi đứng xa và không chát chúa khi đứng gần sân khấu. Ánh sáng không làm chói mắt khán giả và tạo được hiệu quả cho sân khấu.

Khi ra về, chỉ thấy tiếc một điều, không biết do điều kiện thời tiết hay do thông tin về chương trình không đến được với nhiều người nên lượng khán giả có mặt chỉ bằng 1/3 số lượng dự kiến, hơi phí cho công sức của ê-kíp thực hiện chương trình!

Powered by WordPress.com.

Up ↑