Nửa cố tình, nửa cố ý đã cho mình cơ hội được cùng Cầm Tay Mùa Hè Nam tiến

Có buồn chút xíu khi tầng 1 Nhà hát Hòa Bình vẫn còn ghế trống. Nhưng sau đấy lại quên ngay vì mải chụp hình và để ý xem chương trình ở Sài Gòn khác với Hà Nội thế nào

Thanh Lam ít khác nhất. Phần trình diễn của Thanh Lam vẫn giữ nguyên thời lượng và chỉ có Hạc Vàng Bay Xa được thay bằng Tiến Thoái Lưỡng Nan – nhạc phẩm của Trịnh Công Sơn mà lần đầu tiên Thanh Lam biểu diễn trên sân khấu lớn – như một món quà đặc biệt dành tặng khán giả phương Nam. Mỗi tội do thời lượng chương trình dài hơn ở Hà Nội nên đến bài này mình lại có cảm giác lê thê, mệt mỏi. May là sau đó, nhịp điệu rộn ràng của Đố Tình đã làm mình tỉnh táo trở lại

Xem Thanh Lam hát live, điều dễ thấy nhất và làm mình thích nhất là sự vững vàng không chỉ về kỹ thuật mà cả bản lĩnh sân khấu. Dù xuất hiện cuối chương trình, khi thời gian đã khá muộn, khán giả bắt đầu trùng xuống sau những bài hát khá nặng của Hà Linh, Thanh Lam vẫn dư sức cuốn khán giả hào hứng với phần trình diễn của mình đến cùng.

So với Thanh Lam và Uyên Linh, Hà Linh có nhạc mục được thay đổi khá nhiều với 3 bài mới là Giận Anh (song ca với Uyên Linh), Bài Hát Ru Cho Anh, Đêm Nằm Mơ Phố, chỉ giữ lại Ngày Không Mưa và Nước Sâu. Mình thích phần trình diễn của Hà Linh ở Sài Gòn hơn Hà Nội. Không đơn thuần ở giọng hát của ca sĩ mà còn ở không gian âm nhạc mà nhạc sĩ Quốc Trung đem đến qua những bản phối, rất rộng lớn và có chiều sâu (tạm gọi là âm nhạc 3D ). Mình thấy không gian âm nhạc này vừa vặn hơn với Hà Linh, thể hiện rõ hơn cá tính và giọng hát của Hà Linh dù cách hát của Hà Linh vẫn có gì đó chưa thật thuyết phục. Mới chỉ dừng lại ở sự ghi nhận một giọng hát cao, mạnh mẽ, có kỹ thuật và có cá tính, đáng để tham khảo chứ yêu thích thì chưa. Chắc phải chờ ra đĩa để nghe kỹ hơn

Uyên Linh thì ngược lại, thích phần hát của Uyên Linh ở Hà Nội hơn Sài Gòn. Ở Hà Nội Linh hát tinh tế, trau chuốt hơn, sắc thái của từng bài hát vì thế được thể hiện rõ nét hơn chứ không tưng bừng đều như ở Sài Gòn Tưng bừng đều có lẽ là do “cứ nghe nhạc bốc là lại bị phừng phừng” như đã từng thú nhận ở Vietnam Idol nhỉ Rộn ràng với Simply The Best cùng Anh Khoa xong là bao nhiêu bay bổng của Người Hát Tình Ca, dịu nhẹ của Giấc Mơ Tôi đi đâu hết cả. Riêng Mượn thì ở trường hợp khác, tempo đã được điều chỉnh chậm lại, Linh hát rõ lời hơn nhưng mình lại không thích bằng bản Linh đã hát ở Hà Nội. Thích đã điên là phải điên luôn, chứ không điên vừa vừa Bù lại, phần diễn của Linh ở Sài Gòn mình lại thích hơn, tự nhiên, thoải mái, không bị gò bó và chịu khó di chuyển trên sân khấu. Thích những lúc Linh thế này chứ không thích những lúc Linh rụt rè, e ngại hay phải cố gắng làm được điều này, điều kia (như mong muốn của mọi người).

Người biểu diễn đầu tiên nhưng lại được nhắc đến cuối cùng là Anh Khoa và PAK Band. Đây là phần khác biệt lớn nhất giữa Sài Gòn và Hà Nội. Nếu vẫn giữ nguyên ấn tượng sau khi đã xem Cầm Tay Mùa Hè ở Hà Nội, thì sự xuất hiện của Anh Khoa và PAK Band trong chương trình ở Sài Gòn có thể hiểu là phần mở màn trước khi bắt đầu vào phần chính. Nó khá tách biệt với 3 phần biểu diễn của 3 ca sĩ còn lại về màu sắc âm nhạc và có vẻ như làm loãng chương trình khi tỉ lệ thời gian dành cho hai nhân vật chính là Thanh Lam và Uyên Linh bị thu hẹp lại. Nhưng mặt khác, thực tế mình thấy Cầm Tay Mùa Hè giống chương trình của “Thanh Lam và các em” hơn vì chỉ có vai trò chủ đạo của Thanh Lam là thấy rõ, còn vai trò của Uyên Linh so với các khách mời không thật sự nổi bật, ngoại trừ sức hút về tên tuổi. Nếu tạm quên đi đây là chương trình riêng của Thanh Lam và Uyên Linh thì sự xuất hiện của Anh Khoa và PAK Band không có gì phải bàn cãi. Họ là một phần của Cầm Tay Mùa Hè và góp thêm một màu sắc riêng vào chương trình.

Chính vì thế, Cầm Tay Mùa Hè lại làm mình liên tưởng đến Hennessy Artistry với nhiều điểm tương đồng: số lượng ca sĩ/ban nhạc hạn chế (3-4 người), biểu diễn độc lập (mỗi người đều có khoảng thời gian riêng và biểu diễn cùng ban nhạc riêng) và có 1 nhân vật đặc biệt biểu diễn cuối chương trình (là người đảm bảo thành công và quyết định đối tượng khán giả đến với chương trình). Mình thích mô hình biểu diễn như thế này vì chất lượng luôn được đảm bảo với thành phần tham dự có chọn lọc (thực tài) và mang đậm dấu ấn của nhà sản xuất. Có điều, đến với những chương trình như thế này, nhất là với nhà sản xuất Quốc Trung, khán giả cũng phải thử thách mình một chút khi không được chiều chuộng theo kiểu nghe nhạc hoàn toàn theo sở thích và thói quen. Sẽ có những đan xen có chủ ý của nhà sản xuất về những gương mặt mới hay phong cách mới, định hướng mới của các ca sĩ tham gia chương trình. Như thế cũng hay chứ, nhỉ!

Thầy Quốc Trung nghiêm chỉnh quá
Trông giống đi họp trên Bộ hơn là đi biểu diễn



Cầm Tay Mùa Hè ở Sài Gòn có phần nhìn tốt hơn ở Hà Nội, nhưng phần nghe (chất lượng âm thanh) lại không bằng. Có thể do vị trí ghế ngồi (PT07, tầng 1).








Hổ trắng Uyên Linh (giống cả ngựa vằn nhưng gọi là hổ trắng
cho quý )







Chuyên gia lè lưỡi





Hai chị em cùng giận anh Đức Trí













Hình nền minh họa đã làm đẹp cho từng bài hát nhưng chưa có
tính tổng thể, xuyên suốt cho cả chương trình





Nhiều người chê bộ trắng đỏ này nhưng mình lại thích vì dễ
chụp ảnh











Lần này có chụp ảnh cả ê-kíp ra chào khán giả. Cậy là đã xem
ở Hà Nội rồi mà

Advertisements

Tuần vừa rồi phải được gọi là tuần hạnh phúc vì chỉ trong vòng 3 ngày đã được xem 2 chương trình rất đáng xem là H-Artistry 2011 và Cầm Tay Mùa Hè.

Thích Cầm Tay Mùa Hè lắm! Thích ngay từ khi đọc được những thông tin đầu tiên về chương trình. Thường thì mình không mặn mà lắm với những chương trình nhiều ca sĩ, nhưng Cầm Tay Mùa Hè với Thanh Lam – Uyên Linh – Hà Linh dưới sự cầm trịch của nhạc sĩ Quốc Trung thì lại khác Quyết định mua vé rất nhanh chóng, dù chưa quen lắm với giá vé của năm 2011, đã khác xa với thời đi xem Mỹ Linh Tour ’06

Nắng Uyên Linh mở đầu chương trình. Khi trong veo, dịu nhẹ với Chỉ Là Giấc Mơ, Người Hát Tình Ca, Giấc Mơ Tôi. Lúc sáng bừng, rạng rỡ với Take Me To The River, Simply The Best, Mượn. Thích bản phối Chỉ Là Giấc Mơ, khác hẳn với những gì mình mường tượng ra khi nghe Linh hát demo với guitar thùng trong studio VOV Giao Thông Người Hát Tình Ca là một bài hát mới dễ nghe, dễ cảm và dễ nhớ, nhưng đề nghị Linh hát câu cuối kỹ hơn chứ không được thay bằng múa Giấc Mơ Tôi nhẹ nhàng, êm dịu quá đỗi làm mình lại muốn vác đàn ra mò mẫm đánh theo rồi Take Me To The River lần này có bản phối mà mình thích nhất từ trước đến giờ và là phần trình diễn hoàn thiện nhất so với bài thi Vietnam Idol và show Cám Ơn Tình Yêu Simply The Best thì đã tìm nghe và kịp thuộc phần điệp khúc để hát theo ầm ầm Mượn thì đã nghe loáng thoáng trong clip giới thiệu chương trình của Thanh Việt Production. Tiếc cái đúng lúc máy ảnh bị full memory card nên cứ loay hoay tìm cách xóa file và không được tập trung lắm nhưng vẫn thích Mượn nhất vì đây là bài mới, hay nhưng khó hát và khác với những gì Linh đã từng thể hiện trước đây, vậy mà hát vẫn đâu ra đấy

Sau phần biểu diễn của Uyên Linh thì thích nhất là Linh đã hát nhẹ nhàng hơn, giọng mở hơn, lên cao xuống thấp đẹp hơn trước, dù chỉ là một chút thay đổi thôi nhưng có hiệu quả. Và vẫn thích lắm thời kỳ “thấp học” đã buộc Linh phải tự học bằng cách nghe nhiều, nghe kỹ nên thẩm âm cực tốt, có nhịp trong người và có sự say mê, máu lửa trong cách hát. Nếu Đường Cong từng được khen là “đôi khi sexy không cần phải nhìn” thì lần này, Take Me To The River hay Simply The Best cũng có thể được khen là “đôi khi sôi động không cần phải nhảy” bởi chỉ bằng giọng hát thôi cũng đủ khiến khán giả tưng bừng rồi

Uyên Linh còn có một thành tích đáng ghi nhận trong chương trình này là hát ở Nhà hát Lớn, bên cạnh 2 đàn chị, cứ ngỡ phải e lệ, ỏn ẻn lắm, nào ngờ vừa được khán giả vỗ tay lâu lâu một chút là lại hồn nhiên tí ta tí toét hệt như tối 2/1 hát ở phòng trà Đồng Dao Nói chung là chưa có phong thái của một nghệ sĩ nhớn, chỉ xứng đáng làm nghệ sĩ nhi đồng thôi! Nhưng em cứ vậy đi, Nắng ạ!

Mưa Hà Linh – nhạc sĩ Quốc Trung giới thiệu thiếu – phải là mưa giông mùa hè mới đúng, dào dạt ào ạt, chứ không phải cơn mưa nhỏ giọt tí tách bên hiên nhà. Phần biểu diễn của Hà Linh là phần khó nghe nhất trong chương trình, vì toàn bài tiết tấu nhanh, mạnh, nhạc khó nghe chứ không dễ ngấm, trừ Để Dành. Nên cứ mỗi lần hát xong một bài là Hà Linh lại phải hỏi khán giả xem mình có hát to quá không Tiếc cái có vẻ như sức khỏe của Hà Linh không được tốt nên hát những nốt cao không hay như mọi lần. Ngày Không Mưa không ấn tượng lắm vì không khác mấy so với bản Hồng Nhung hát trước đây. Một bài nữa nghe lạ lạ và không biết tên, không biết có phải sáng tác của nhạc sĩ Đức Trí không. Thích Để Dành và Nước Sâu – một êm dịu, một dữ dội, xoáy xiết. Mình cũng khá bất ngờ khi Hà Linh hát 2 bài này vì không có trong list bài giới thiệu từ trước. Và thích hơn nhiều so với những bài dân gian đương đại nặng trình trịch mà Hà Linh chọn hát hồi thi Sao Mai 2007 và Sao Mai Điểm Hẹn 2008 – đúng nghĩa là những bài chỉ dùng trong thi cử để khẳng định sự khác biệt

Được giới thiệu là khách mời trong chương trình, nhưng mình không xem Hà Linh như khách mời mà đón chờ Hà Linh như sự “đánh tiếng” của 1 trong 3 ca sĩ trẻ đang làm việc với Thanh Việt Production (cùng với Uyên Linh và Trung Quân). Và kết quả là rất mong chờ sự thành hình của một sản phẩm mới giữa Hà Linh với Thanh Việt Production.

Bão Thanh Lam xuất hiện cuối chương trình, lần lượt đi qua Cầm Tay Mùa Hè, Lời Tôi Ru, Hồ Trên Núi, Hạc Vàng Bay Xa, Đố Tình, Sao Chẳng Về Với Em, Giữa Đôi Bờ Xa Cách, Tre Xanh Ru… Còn bài gì nữa nhỉ? Đây là phần chính, dài hơi nhất và bung phá bằng hết nội lực, kỹ thuật, bản lĩnh của cả người hát, người làm nhạc lẫn người chơi nhạc, đặc biệt là trong không gian âm nhạc rộng lớn và mạnh mẽ của Hồ Trên Núi, Hạc Vàng Bay Xa, Giữa Đôi Bờ Xa Cách. Nhưng thích nhất lại là Đố Tình, trên một bản phối mới rộn ràng hơn trước

Ba giọng hát đứng chung trong một chương trình. Mỗi người đều có khoảng không gian riêng để được là chính mình, bộc lộ trọn vẹn tài năng, cá tính và được kết nối với nhau qua những bản song ca (Anh Mãi Là – Hà Linh & Uyên Linh, Sao Chẳng Về Với Em – Thanh Lam & Uyên Linh), tam ca (Cầm Tay Mùa Hè, Giữa Đôi Bờ Xa Cách) được “phân vai” rõ ràng, chia câu, phối bè chặt chẽ và kỹ lưỡng nên không có chuyện ai lấn lướt, ai lép vế. Cái tài của đạo diễn âm nhạc là đây! Còn ở vai trò nhạc sĩ phối khí, đã quen thuộc với một Quốc Trung nhẹ nhàng, tinh tế, và không hề nghĩ cũng là Quốc Trung, lại có thể làm nhạc sôi nổi, mạnh mẽ như những gì mình đã được nghe trong chương trình này đâu

Cầm Tay Mùa Hè mở đầu bằng nắng Uyên Linh, fill-in bằng mưa Hà Linh, cao trào bằng bão Thanh Lam và fade out với Tre Xanh Ru nhẹ nhàng, sâu lắng khép lại một giấc mơ mùa hè tròn đầy và cảm giác đọng lại không phải là sang trọng, đẳng cấp hay đỉnh cao mà là sự gần gũi, vui vẻ, nhẹ nhõm và… phấn khích vì lâu lắm rồi mới được xem một chương trình đã như vậy

Nếu có chút gì đó, chỉ một chút thôi, chưa hài lòng về chương trình thì đó là phần ánh sáng. Mình thấy phần thiết kế ánh sáng chưa tốt khi điểm rọi sáng bị fix cố định ở trung tâm sân khấu và vị trí của nhạc sĩ Quốc Trung. Khi ca sĩ và nhạc công di chuyển ra khỏi 2 vị trí trên là ánh sáng không theo được. Vẫn biết chương trình chú trọng đầu tư cho phần âm thanh nên sân khấu, ánh sáng chỉ thiết kế đơn giản thôi. Đơn giản cũng được nhưng phải chuẩn, chứ đừng làm cho có vì sẽ phí cho một chương trình hay như thế này lắm! Mình nghĩ thế! Còn nếu chẳng may vì không hiểu được ý tưởng thiết kế ánh sáng mà phát biểu mấy câu trên thì cho em xin lỗi anh ánh sáng ạ

Sau đây đến tiết mục hình minh họa. Bị thiếu ảnh các nghệ sĩ ra chào khán giả cuối chương trình vì lúc đấy quyết tâm không chụp nữa, chỉ đứng vỗ tay thôi

Đây là khung cảnh khán phòng Nhà hát Lớn, trông như đang được trùng tu với 2 giá đỡ 2 dàn loa hoành tráng Dưới tầng 1, phía trước sân khấu còn có nhiều loa vệ tinh nữa. Bù lại, khán giả có được một không gian âm nhạc đầy đặn, rõ nét và chân thực.

Nắng Uyên Linh




Take Me To The River – Lần nào nghe cũng để ý xem “take me to the river”, “drop me in the water”, “wash me down” được hát thế nào và lần nào cũng bật cười thích thú 🙂




Mưa Hà Linh






Anh Mãi Là bị dớp rồi hay sao mà toàn làm khán giả thót tim 😀

Bão Thanh Lam

Cầm Tay Mùa Hè – Hai chị nhìn tươi sáng thế kia, em út lại nắng tắt thế này! :-w



Cầm Tay Mùa Hè không chỉ có bão Thanh Lam mà còn có sự góp gió thành bão của guitarist Trần Thắng



Sao Chẳng Về Với Em – Thích đoạn chuyển tone của em Nắng và phần kết của chị Bão


Giữa Đôi Bờ Xa Cách – Tam ca 3L

Nhà khí tượng học Quốc Trung
Đang thanh minh cho tội làm xấu khán phòng Nhà hát Lớn 😀
Chống nạnh cổ vũ cho phần solo của từng thành viên trong ban nhạc :))
Quả táo lấp lánh trên 2 cây keyboard! Không gian dịu ngọt của Giấc Mơ Tôi, Tre Xanh Ru và bề mặt yên ả của vùng Nước Sâu đều xuất phát từ đây.

Lam xưa

Cả nhà đã có ai mua bộ đĩa này chưa? Tớ mua rồi nhưng cái DVD chẳng hiểu sao cứ nhảy nhót lung tung cả lên, hình với tiếng chẳng khớp nhau gì cả Đã thế nửa cuối lại toàn được xem nửa bài một mới bực chứ! Hy vọng đây không phải là ý đồ nghệ thuật của nhà sản xuất

Tuy nhiên, nếu ai không có dịp đi xem liveshow Lam xưa thì có thể mua bộ đĩa này về thưởng thức tại nhà (nhớ thử đĩa trước khi khuân về nhé! ). Bộ đĩa bao gồm 1 CD và 1 DVD. Hiện tại tớ đang nghe CD, là đĩa thu live, chỉ khác DVD ở chỗ không có hình và cắt bớt mấy phần phát biểu thôi. Mặc dù nghe Gọi anhChia tay hoàng hôn không thích như khi xem trực tiếp vì lộ rõ Trọng Tấn và Tùng Dương phải hát với để có đủ âm cữ cho Thanh Lam khoe giọng, nhưng nói chung là cảm xúc khi đi xem trực tiếp gần như vẹn toàn

DVD không có những dàn dựng cầu kỳ, hoành tráng mà chỉ đơn giản là ghi lại chương trình từ đầu đến cuối nhưng ngoại trừ lỗi in đĩa (đoán thế ) như ở trên đã ca cẩm, thì cả phần hình ảnh và âm thanh đều được trau chuốt kỹ lưỡng, nắn nót. Chỉ tiếc cái là phần kết hơi vụng, chẳng phát huy triệt để ý tưởng của liveshow và gương mặt đẹp của Thanh Lam gì cả. Phí!

Mai kia gì đấy phải đi đổi lại cái DVD mới được

Lam xưa

Ui, ảnh đâu rồi?
Hát đi em, hát lên những lời trái tim

Lâu rồi chẳng có gì để xem. Nhạc cổ điển thì chẳng hiểu gì, còn nhạc nhẹ thì hễ có chương trình nào là đều diễn ở Sài Gòn. Năm nay yêu Thanh Lam nhất, vì đã làm Lam Xưa ở Hà Nội, cho khán giả Hà Nội xem trước tiên rồi mới mang đi đâu thì mang.

Lam Xưa kiệm quảng bá nếu không muốn nói là gần như chẳng quảng bá gì, nhưng vẫn hết vé từ vài ngày trước đêm công diễn. Chứng tỏ Thanh Lam vẫn luôn có một lượng khán giả riêng, trung thành và quan tâm tuyệt đối. Mình chỉ là “kẻ ngoại đạo” thôi.

Đi xem Lam Xưa ở một tình thế rất tréo ngoe là mọi hào hứng khi đón nhận sự kết hợp Thanh Lam – Lê Minh Sơn từ sản phẩm chung đầu tay là album Nắng Lên đã nguội. Những album sau này hoặc Thanh Lam hát Lê Minh Sơn, hoặc hát các tác giả khác nhưng do Lê Minh Sơn biên tập vẫn mua đủ nhưng không đủ thích để nghe cho đến nơi đến chốn. Đi xem Lam Xưa đúng bằng phản xạ gom góp cho đủ bộ sưu tập mà thôi, không mong chờ, háo hức là mấy nhưng rốt cuộc lại rất vừa lòng.

17 bài hát phủ sóng từ thời kỳ Thanh Tùng (liveshow Em Và Tôi), Thuận Yến (CD Tự Sự) đến Quốc Trung – Dương Thụ (CD Mây Trắng Bay Về) rồi Lê Minh Sơn (CD Nắng Lên, Lam Blue Ta) cùng với những bài hát riêng biệt khác nhưng mang đậm dấu ấn Thanh Lam như Chia Tay Hoàng Hôn, Hoa Sữa, Không Thể Và Có Thể chắc chắn đã làm xốn xang không ít người yêu nhạc nói chung và những khán giả trung thành của giọng hát Thanh Lam nói riêng.

Thanh Lam vẫn vậy. Từ những Em Và tôi, Lối Cũ Ta Về, Hoa Sữa, Chia Tay Hoàng Hôn… nôn nao kỷ niệm, đến những Gọi Anh, Đố Tình, Đá Trông Chồng… một thời rực rỡ, tới cả những Ngẫu Hứng Sông Hồng, Tuỳ Hứng Lý Ngựa Ô mới ra mắt; từ những bài hát đơn cho đến những bài song ca với các ca sĩ đàn em thân thiết – Trọng Tấn, Tùng Dương, Phương Thanh, Đàm Vĩnh Hưng, 17 bài như một, đóng dấu ấn và phong cách Thanh Lam đậm nét. Có khác chăng chỉ là ở sự tiết chế và điều hoà để những bài hát thuộc những giai đoạn âm nhạc rất khác nhau trong sự nghiệp ca hát của Thanh Lam có thể đứng chung trong một chương trình, và để Thanh Lam không quá mạnh mà át đi những người bạn đồng hành.

Sân khấu tĩnh. Cơ cấu ban nhạc gọn nhẹ dù vẫn có đủ dàn nhạc điện tử, dàn dây, và dàn nhạc dân tộc. Chỉ có một yếu tố động duy nhất trên sân khấu – là Thanh Lam. Vẫn đấy thoáng tinh nghịch trong ánh mắt, thoáng nũng nịu trên khoé môi rồi lại say mê, đắm đuối trong từng câu hát, vẫn đấy những vụng về khi phải cầm micro để… nói, Thanh Lam dẫn dắt khán giả qua hết bài hát này đến bài hát khác không một chút mệt mỏi, đuối sức. Quên sao được khoảng lặng khi Thanh Lam cất tiếng “Hát đi em, hát lên những lời trái tim”, những tràng pháo tay khi Thanh Lam cất tiếng “Cho em một ngày một ngày thôi”, những giọt nước mắt rưng rưng khi Thanh Lam cất tiếng “Vui lên đi em, hát câu ca xưa người ơi người ở”, và những giọng hát hoà theo khi Thanh Lam cất tiếng “Cách xa đâu là lãng quên, để nhớ thương nhuộm hồng trái tim”. Quên sao được những lời giới thiệu chân thành Thanh Lam dành cho những vị khách mời của mình, mà trong đó sự xuất hiện của Tùng Dương bên cạnh Thanh Lam trong ca khúc Chia Tay Hoàng Hôn đã mang lại cho bài hát một màu sắc mới, hoàn toàn khác với cảm giác mình đã từng nghe Thanh Lam hát đơn trước đây. Đây là bài song ca mình thích nhất và là một trong những tiết mục đáng nhớ nhất với mình trong chương trình. Mặc dù sau này, có nhiều người nhận xét Tùng Dương hát át cả Thanh Lam

Vậy là đã 1 năm kể từ Mỹ Linh Tour ’06, cũng dưới bàn tay của đạo diễn Phạm Hoàng Nam, Lam Xưa đến với khán giả Hà Nội với một phong cách hoàn toàn khác. Đơn giản, gọn gàng, ngăn nắp mà nhẹ nhàng, ấm cúng, vừa đủ cho một lượng khán giả thân thiết trong khán phòng sang trọng của Nhà hát Lớn. Nhưng nói gì thì nói, chẳng hiểu sao thấy vừa lòng về đêm diễn mà vẫn thấy thiêu thiếu một cái gì đó, vẫn cứ có cảm giác số lượng khán giả này (dù rất chất lượng) trong khán phòng này (dù rất sang trọng) vẫn là chưa đủ với Thanh Lam, với chương trình kỷ niệm quãng đường 20 năm ca hát. Một chương trình như thế, với những bài hát như thế, với một giọng hát như thế hoàn toàn đủ sức thực hiện cho một lượng khán giả nhiều hơn thế, trong một không gian rộng mở hơn thế. Vì thế mà thèm xem Lam Xưa ở Nhà hát Hoà Bình (29/11).

Nhưng nói thèm là thèm vậy thôi, chứ vẫn muốn giữ cái cảm giác nhẹ nhàng khi rời đêm diễn. Bởi hiếm khi Thanh Lam chịu tiết chế mình để làm vừa lòng người khác như thế. Đã là Lam thì phải đậm đặc, để người khác hoặc phải nghiện, hoặc không bao giờ muốn đụng đến.

Powered by WordPress.com.

Up ↑