Mua vé trước 1 tháng làm tự nhiên lúc nào cũng lo quên hoặc đi xem nhầm buổi diễn!

Không thích hình ảnh Mỹ Linh ở phần đầu chương trình. Đâu nhất thiết cứ “Hà Nội ơi tươi xanh màu áo học trò” là phải áo dài trắng, tóc thề ngang vai khi hình ảnh này không còn phù hợp với vóc dáng và độ tuổi của Mỹ Linh hiện tại. Mỹ Linh, giờ hoàn toàn có thể là hình ảnh của một ca sĩ thành công mỉm cười hạnh phúc nhìn về quá khứ được rồi mà! Phần ánh sáng thì nửa thích nửa không. Ánh sáng rất đẹp, bố trí theo kiểu ma trận hắt ngược từ phông sân khấu, muốn hoành tráng có hoành tráng, muốn huyền ảo được huyền ảo mà không cần thêm bất cứ đạo cụ hay phông màn nào cả. Nhưng mình nghĩ, cách thiết kế ánh sáng này phải kết hợp với không gian sân khấu, trang phục của ca sĩ và vị trí ca sĩ đứng trên sân khấu. Nhìn từ vị trí của mình (tầng 2, ghế A37) thì ánh sáng nuốt chửng ca sĩ. Từ đầu đến cuối chương trình hầu như không thấy rõ mặt ca sĩ, mà mình thì thích ánh sáng muốn làm gì thì làm, trước hết phải nhìn rõ được ca sĩ và ca sĩ không bị sấp bóng (trừ trường hợp để tạo hiệu ứng đặc biệt). Tuy nhiên, với Và Em Sẽ Hát – nằm trong chuỗi chương trình In The Spotlight do Công ty Mỹ Thanh tổ chức sản xuất – mình sẽ không quá đặt nặng những vấn đề này, quan trọng nhất vẫn là nội dung và chất lượng âm nhạc.

Nếu Mỹ Linh Tour ’06 trẻ trung, tươi mới, hiện đại, gần gũi với tinh thần âm nhạc của album Để Tình Yêu Hát mới phát hành vào thời điểm đó thì Và Em Sẽ Hát – dưới sự chỉ đạo nghệ thuật của nhạc sĩ Hồng Kiên – lại có vẻ đẹp cổ điển và dịu dàng, gần gũi với tinh thần âm nhạc của album Tóc Ngắn Acoustic – Một Ngày mới phát hành năm 2011. Và Em Sẽ Hát đồng thời là chương trình kỷ niệm 20 năm ca hát của Mỹ Linh đã đưa khán giả trở về với những ngày đầu Mỹ Linh được biết đến qua Hà Nội Đêm Trở Gió, Chị Tôi, Trên Đỉnh Phù Vân…, cho đến giai đoạn Tóc Ngắn với Trưa Vắng, Hương Ngọc Lan, Chuyện Tình…, rồi Chat Với Mozart qua Sớm Nay Mùa Xuân, Ngày Xa Anh. Bỏ qua giai đoạn Made In Vietnam và Để Tình Yêu Hát đã được khắc họa rõ nét trong Mỹ Linh Tour ’06, bù lại là những ca khúc còn rất mới như Gửi Anh, Một Ngày, Mãi Bên Con từ Tóc Ngắn Acoustic.

Chương trình mở đầu với những ca khúc từng một thời làm mưa làm gió cùng tiếng hát Mỹ Linh khắp trong Nam ngoài Bắc nhưng được dàn dựng nhẹ nhàng như một sự gợi nhớ chứ không có nhiều dụng công, kể cả với Trên Đỉnh Phù Vân đầy ma mị thuở trước. Với mình, chương trình chỉ thực sự bắt đầu khi Thì Thầm Mùa Xuân vang lên với bản phối mới tinh, nghe giống như một ca khúc trong giai đoạn Tóc Ngắn chứ không phải từ những ngày đầu Mỹ Linh được biết đến. Ngoài những ca khúc quen thuộc, thì lần đầu tiên được nghe Tiếng Sáo Thiên Thai (Phạm Duy) và được nghe cả những ca khúc Mỹ Linh đã từng thu âm nhưng ít khi biểu diễn như Vẫn Hát Lời Tình Yêu hay Một Mình. Chuyện Tình, vẫn với cách kết lặp câu cuối như trong Mỹ Linh Tour ’06 nhưng vẫn làm mình vô cùng thích thú. Hương Ngọc Lan giờ đã trở thành ca khúc thuộc nằm lòng của nhiều người, đến mức cả khán phòng có thể hát theo và làm Mỹ Linh phải thốt lên “Hay quá!”.

Khách mời lần này không phải là những nhân tố mới như rapper Kim và rocker Phạm Anh Khoa của Mỹ Linh Tour ’06 mà là Im Tae Kyung – nam ca sĩ đã từng biểu diễn cùng Mỹ Linh trong chương trình giao lưu văn hóa Việt – Hàn tổ chức tại Hà Nội cách đây vài năm. Hy vọng được nghe lại Nhớ Về Hà Nội và bản song ca A Whole New World nhưng “lịch sử” đã không lặp lại. Thay vào đó là hai bản song ca mới (The Prayer, Endless Love) và ba bài biểu diễn riêng của Im Tae Kyung (You Raise Me Up, Moon River, Felicita). Im Tae Kyung với chất giọng nam cao dày, ấm, thiên opera nhưng có sự nhạy bén tiết tấu của một ca sĩ nhạc nhẹ, là khách mời đặc biệt phù hợp với chương trình. Ngất ngây với The Prayer (giờ mới biết đây là bản song ca nổi tiếng của Céline Dion và Andrea Bocelli, giỏi nhạc quốc tế quá cơ!). Đầy bất ngờ và thích thú khi được nghe lại Felicita (bài hát mình mê tít hồi còn bé qua bản song ca của hai vợ chồng người Italia). Và cười lăn lóc khi Anh Quân (giả bộ) vùng vằng buông đàn đi vào trong cánh gà vì Mỹ Linh dám phát biểu hát Endless Love bằng cả trái tim để dành tặng cho… Im Tae Kyung.

Sau phần biểu diễn với Im Tae Kyung, khá bất ngờ khi Mỹ Linh đã nhắc đến Whitney Houston và dành phần trang trọng nhất của chương trình để tưởng nhớ nữ danh ca là nguồn cảm hứng của rất nhiều thế hệ ca sĩ trên thế giới, trong đó có cả Mỹ Linh. Tuy không thể phiêu tung nóc nhà vì phải tiết chế để dồn sức cho bài kết, nhưng sự trân trọng và tình cảm mà Mỹ Linh dành cho Whitney Houston thì có thể cảm nhận được rõ ràng qua I Will Always Love You và One Moment In Time.

Kết thúc chương trình là Mãi Bên Con và Và Tôi Vẫn Hát. Mãi Bên Con là bài mình thích nhất trong album Tóc Ngắn Acoustic, từ nhạc và lời cho đến giọng hát của Mỹ Linh, và đặc biệt là phần phối cho dàn dây. Đây cũng là bài mình muốn được nghe live nhất trong album và không ngờ mong muốn ấy lại trở thành hiện thực sớm đến thế! Một phần trình diễn xuất sắc!

Mỹ Linh – 20 năm ca hát – có thể làm nhiều người nghĩ “biết cô này thế nào rồi, không cần phải xem nữa”. Nhưng, không hẳn vậy. Con người trưởng thành theo năm tháng, thì giọng hát cũng vậy. Từng có một Mỹ Linh ma mị với Trên Đỉnh Phù Vân, một Mỹ Linh vô tư tinh nghịch với Tóc Ngắn, một Mỹ Linh lộng lẫy với Hà Nội Đêm Trở Gió, Hương Ngọc Lan, Em Mơ Về Anh và giờ là một Mỹ Linh ngập tràn yêu thương với Mãi Bên Con. Những khán giả từng ấn tượng với giọng hát Mỹ Linh ở những quãng cao rất đẹp hẳn sẽ hài lòng với ca khúc mới này. Mỹ Linh thậm chí còn có thể chạm tới những nốt cao nhất rất nhẹ nhàng, hơn cả thời tuổi trẻ.

Lần thứ hai đến với In The Spotlight, chương trình vẫn giữ format riêng, với một bục gỗ trắng đặt giữa sân khấu dành cho ca sĩ, còn người dẫn chương trình không phải là MC chuyên nghiệp mà là những người thân, người bạn của nhân vật chính đến để… kể chuyện, tạo nên một không khí vui vẻ và ấm cúng. Chuỗi chương trình này còn có một đặc sản đó là ban nhạc. Luôn thích sự kết hợp giữa ban nhạc Anh Em với dàn kèn và dàn dây. Càng thích hơn khi được nghe họ chơi nhạc trực tiếp trên sân khấu với chất lượng âm thanh tốt. Ngoài ấn tượng với pianist Tuấn Nam, tay trống Quốc Bình, lần này còn là hình ảnh nhạc sĩ Huy Tuấn với cây sáo flute và nhạc sĩ Anh Quân đứng chỉ huy dàn dây.

Một ca sĩ hàng đầu, một ban nhạc hàng đầu, một chương trình xuyên Việt sau rất nhiều năm không ai dám xuyên Việt, Và Em Sẽ Hát hẳn phải có sức cuốn hút không hề nhỏ. Nhưng hơn cả, những gì đọng lại sau chương trình vẫn là âm nhạc và sự xúc động dâng đầy dần lên theo từng tiết mục trình diễn. Còn mong chờ gì hơn!?

Set list [Hà Nội, 12.04.2012]:

  1. Hà Nội Đêm Trở Gió
  2. Chị Tôi
  3. Trên Đỉnh Phù Vân
  4. Tiếng Sáo Thiên Thai
  5. Thì Thầm Mùa Xuân
  6. Vẫn Hát Lời Tình Yêu
  7. Một Mình
  8. Chuyện Tình
  9. Trưa Vắng
  10. Gửi Anh
  11. Một Ngày
  12. Hương Ngọc Lan
  13. Sớm Nay Mùa Xuân
  14. Ngày Xa Anh
  15. The Prayer (Mỹ Linh & Im Tae Kyung)
  16. You Raise Me Up (Im Tae Kyung)
  17. Moon River (Im Tae Kyung)
  18. Felicita (Im Tae Kyung)
  19. Endless Love (Mỹ Linh & Im Tae Kyung)
  20. I Will Always Love You – One Moment In Time
  21. Mãi Bên Con
  22. Và Tôi Vẫn Hát

Photo:

Advertisements

“Nhìn” thấy gì ở "Tóc ngắn Acoustic – Một ngày"?

[Thể thao & Văn hóa | Khanh Chi]

Album mới nhất của ca sĩ Mỹ Linh cùng ê-kíp đã ra mắt và nhận được sự quan tâm của nhiều người. Quan tâm bởi Mỹ Linh là cái tên quá quen thuộc với đông đảo công chúng. Quan tâm bởi ê-kíp của cô: Nhạc sĩ Anh Quân, Huy Tuấn và ban nhạc Anh Em luôn là điểm nóng của nhiều cuộc bàn luận trong giới làm nghề. Quan tâm bởi những album trước của tập thể này đều tạo ra dấu ấn riêng cả trong sáng tác và phối khí. Với các sản phẩm của Mỹ Linh và ê-kíp, công chúng có thể nghe, còn đồng nghiệp ngoài nghe còn có thể nhìn. Vậy Tóc ngắn Acoustic – Một ngày khiến người ta “nhìn” thấy gì?

SỰ CẦU KỲ

Nói đến sự cầu kỳ, nhiều người liên tưởng ngay tới những chuyện như: Video clip này được quay tận Hong Kong, Thái Lan hay châu Âu… Hoặc giả như xiêm y mũ mão được may cắt công phu, người bay trên không bằng cáp treo hay cascadeur nhảy từ lầu cao xuống đất… Bao nhiêu thứ mà trên một thập niên trở lại đây, người ta thường thực hiện để tăng thêm “gia vị” cho sản phẩm âm nhạc của mình. Nhưng sự cầu kỳ của Tóc ngắn Acoustic – Một ngày chỉ gói gọn trong căn phòng khoảng 100m2 – đại bản doanh của nhạc sĩ Anh Quân: Anh Em studio.

Trong căn phòng ấy, tay trống Quốc Bình cùng với nhạc sĩ Anh Quân đã phải mất tới vài buổi chỉ để thực hiện mỗi công việc căn chỉnh, căng mặt trống, thu thử để tìm ra được âm sắc thích hợp cho từng ca khúc trong album, việc mà với một người làm phối âm trên máy tính (sequencer) có lẽ chỉ thực hiện trong 10 phút. Và để phục vụ cho công đoạn đó, có tới cả chục chiếc snare (một loại trống nằm trong cả bộ trống) được mua về cùng với cơ số mặt trống các loại. Rồi Anh Quân cùng kỹ sư âm thanh Chí Nghĩa mất tới cả tiếng đồng hồ chỉ để dò vị trí đặt microphone làm sao bắt được tiếng guitar hay nhất, trung thực nhất. Toàn bộ âm thanh của các cây nhạc trong album đều được thu với cách thức như vậy nên những công đoạn đó lại đi lặp lại với dàn dây vài chục người, với trompet, saxophone, oboe, piano…, chưa kể hát chính, hát bè. Để rồi tới công đoạn hậu kỳ khi nhìn vào cả trăm đường tiếng (track audio) trên bản thu, bất kỳ một tay mơ nào cũng phải lè lưỡi nếu không đủ độ kiên trì… Điểm cuối của sự cầu kỳ đó là toàn bộ album được mastering (giai đoạn cuối cùng để hoàn tất phần âm thanh tổng thể của album) bởi Doug Sax, một tên tuổi tại Mỹ.

Hẳn sẽ có người cho rằng, cầu kỳ và mất công như vậy để làm gì khi công nghệ giờ đây cho phép người ta làm ra album giản tiện hơn mà vẫn đảm bảo tính nghệ thuật? Cần nhớ rằng, Anh Quân và Huy Tuấn biết rất rõ điều đó. Album Tóc ngắn 1 được thực hiện năm 1998 đã thay đổi nhận thức của rất nhiều nhạc sĩ hòa âm. Trước đó, việc thực hiện album bằng cách làm nhạc trên máy tính hay sử dụng nhạc công thật vẫn còn mập mờ, không phân định rõ ràng. Nhưng giờ đây, với Tóc ngắn Acoustic, sau quá trình dài làm việc theo cách “nhân bản vô tính”, có lẽ Anh Quân cùng ê-kíp muốn hướng đến sự thuần khiết hơn, trung thực hơn của ngón đàn, của âm thanh và cá tính hòa trộn. Rõ ràng, phải là acoustic mới thỏa mãn điều đó. Không phải “kiểu acoustic”, “màu acoustic” hay “phong thái acoustic” mà là acoustic thật sự. Mà đã như thế thì sự cầu kỳ như trên là bắt buộc khi thu âm. Mặt khác, cầu kỳ để đi tới hoàn thiện. Điều này thường xuất phát từ mong muốn làm cho bản thân. Quan điểm cho rằng, làm nghệ thuật là cho công chúng không sai, nhưng trước khi dành cho công chúng, người nghệ sĩ làm cho mình trước. Thường thì làm cho mình bao giờ cũng cẩn thận để được tận hưởng cái thú, thỏa mãn cái tôi, điều không thể thiếu đối với người làm nghệ thuật. Bước tiếp theo đương nhiên sẽ xuất hiện (theo quy luật tất yếu) là giới thiệu cái hài lòng đó ra công chúng. Điều tối thiểu mà công chúng sẽ có là một sản phẩm tử tế.

ÂM NHẠC

Với những nghệ sĩ tên tuổi, khi ra một sản phẩm mới, thường thì bên cạnh sự hào hứng được giới thiệu thành quả của mình, họ còn phải đối mặt với những áp lực từ nhiều phía. Một trong những áp lực đó là sự đổi mới. Tìm đến cái mới là điều tích cực. Cái mới được “nảy ra”, “ngộ ra” thì khác. Còn cái mới để chống lại áp lực, để chiều lòng đám đông thì sẽ dễ đánh mất mình. Thay vì thế, họ làm tốt hơn hay hoàn thiện hơn những thứ đã định hình. Tóc ngắn Acoustic – Một ngày đi theo con đường đó.

Vẫn những cách dùng hợp âm tạo nên “thương hiệu” Anh Em, kết hợp đảo phách (syncope) hoặc chuyển điệu…, những cách dùng mà giờ đây rất nhiều nhạc sĩ trẻ chịu ảnh hưởng. Đặc biệt về âm sắc thì không lẫn vào đâu dù trong album này hoàn toàn thu âm thanh “live”. Góp phần vào đặc trưng ấy không thể không nhắc tới tiếng saxophone của Hồng Kiên hay cách phối brass (dàn kèn) của Anh Quân. Có một điểm là tổng thể album vẫn ra màu Anh Em nhưng mọi thứ được tiết chế hơn, bớt trưng trổ hơn so với các album trước. Phần guitar của Anh Quân gần như chỉ đóng vai trò đệm, phần ngẫu hứng có lẽ anh dành hết cho piano và saxophone. Các sáng tác của Anh Quân vẫn có nét quái trong giai điệu nhưng đã nhẹ đi nhiều. Tất cả phải chăng để làm cho album ra đúng tinh thần acoustic? Những sáng tác của Huy Tuấn có vẻ hợp với điều đó vì vốn dĩ những bài hát của anh luôn có chiều hướng ngả về giai điệu đẹp, có sức hút cụ thể.

Và không phải không có những nét mới. Đây có lẽ là album mà phần nhạc đệm có nét jazz rõ nhất của Mỹ Linh từ trước tới nay. Nhân tố tạo nên đặc điểm ấy là Tuấn Nam, người đã tu nghiệp ở Thụy Điển chuyên ngành piano jazz. Ngoài việc tạo ra một chút phong cách jazz, album này còn cho thấy phần piano nổi bật hơn so với những album trước. Sẽ là thiếu sót nếu không nhắc tới tính thính phòng của album. Sự tham gia của dàn dây với đầy đủ các cây trong bộ (violon 1, violon 2, viola, cello, contrebass) kết hợp với kèn oboe và những bản phối rất kỹ lưỡng tạo nên những âm thanh rất gần với soundtrack của Hans Zimmer, một bậc thầy làm nhạc phim chuyên dùng âm thanh dàn dây. Với Cơn bão (st: Hồng Kiên – Mỹ Linh) hay Mãi bên con (st: Anh Quân), chất thính phòng khiến người nghe thấy Anh Em không chỉ có R&B hay funky.

Một sự kết hợp thú vị nữa ở ca khúc Nhớ mưa (st: Huy Tuấn – Mỹ Linh), tứ tấu dây chơi trên nền nhịp 3/4 rất cổ điển nhưng Mỹ Linh cùng nhóm M4U lại hát bằng phong cách R&B. Hơi tiếc khi phần tứ tấu dây với cách phối bè rất tinh tế lại có phần bị lẫn trong tổng thể bài hát. Nếu rõ hơn nó sẽ tạo được một bản nhạc có tính phức điệu cao với 3 mảng rõ rệt: Mỹ Linh – tứ tấu dây – M4U.

VÀ MỸ LINH

Đã qua lâu rồi cái thời mà thi thoảng người ta lại nhắc đến Trên đỉnh Phù Vân, Chị tôi, Hà Nội đêm trở gió… với Mỹ Linh vì con đường cô đồng hành cùng nhạc sĩ Anh Quân, Huy Tuấn và ban nhạc Anh Em đã quá rõ ràng. Trước đây, ê-kíp thường hỗ trợ để cô có phần phối hay, có bài riêng, không bị loay hoay với thể loại. Còn bây giờ, cô không còn đứng trước dựa lưng vào tập thể đằng sau, không còn là người được hỗ trợ hay cần hỗ trợ. Cô đã là một nhân tố nằm trong ê-kíp sản xuất cho chính mình. Gần như toàn bộ phần lời của các ca khúc trong album là do Mỹ Linh viết (7/9 bài). Không đơn giản như nhiều người nghĩ về viết lời ca khúc, giai điệu trong Tóc ngắn Acoustic được hình thành trên những vòng hòa thanh rất chặt chẽ, liên quan đến cả phong cách, độ nhanh chậm và được tư duy bởi những cái đầu biết chơi đàn, nghĩa là kết cấu bản nhạc rất khoa học và khó phá vỡ. Mỹ Linh đã viết lời trên những bản nhạc như vậy. Cô đứng ngang hàng với Anh Quân, Huy Tuấn, Hồng Kiên trong album này về mặt tác giả. Điều này khẳng định sự chắc chắn của con đường cô chọn. Sự chắc chắn đó giờ đây khiến cô bình thản. Sự bình thản len lỏi trong từng câu hát nhưng vẫn nồng nàn, sự bình thản trong ca từ làm bài hát tự nhiên không sáo (điều rất dễ mắc phải khi đặt lời cho bài hát có phần nhạc được soạn trước). Hay sự bình thản đó là sự nhún nhường để tôn lên cả một ê-kíp đã đổ rất nhiều chất xám và sức lực cho Tóc ngắn Acoustic – Một ngày?

Mỹ Linh – Thời thế tạo anh hùng

[Đẹp tháng 2/2011 | Thuỷ Phạm]

Thời thế + Tài năng tạo nên những ngôi sao mang tên “hiện tượng”.

22 tuổi, gần như chỉ bằng hai ca khúc (“Đường cong” và “Take me to the river”), từ một giọng hát bị loại ở Vietnam Idol 2 năm trước, Uyên Linh trở thành “hiện tượng” của làng nhạc Việt năm 2010 đang khô khát một làn gió mới. “Hiện tượng” mang tên Uyên Linh khiến người ta nhớ lại 13 năm trước, một Linh khác, cũng ở tuổi 22, đã bừng sáng một vẻ đẹp “khác thường” (từ dùng của giới báo chí lúc bấy giờ) trên sân khấu Duyên dáng Việt Nam (DDVN) 5. Một nhạc sĩ danh tiếng từng sống qua hai chế độ đánh giá rằng sau Khánh Ly, đây là giọng ca “ma quái” bẩm sinh thứ hai của Việt Nam (báo Thể thao & Văn hóa số 33, ngày 22/4/1977).

Từ bệ phóng DDVN, Mỹ Linh lập tức trở thành ngôi sao số một, không chỉ trong mắt các nhà chuyên môn mà trên cả thị trường ca nhạc. Mỹ Linh có thể xem là “hiện tượng đầu tiên” của nhạc Việt trong chu kỳ 15 năm trở lại đây.

Mỹ Linh: Tiếng hát Việt Nam

Cần phải trở lại một chút với thời điểm nhạc Việt trong khoảng thời gian ba năm: 1995-1996-1997. Nếu hình dung sự phát triển của thị trường ca nhạc Việt Nam như một biểu đồ hình sin, thì đó chính là quãng thời gian vô cùng quan trọng chuẩn bị cho sự thăng hoa trong ba năm kế tiếp: 1997-1998-1999, đi ngang trong năm 2000, bắt đầu rơi trong những năm tiếp theo và 2010 được xem là gần chạm đáy.

Sau thời kỳ sôi nổi của các ca khúc chính trị “em ở nông trường, em ra biên giới”, nhạc Việt bước vào giai đoạn khủng hoảng, hàng loạt các ngôi sao ca nhạc thời này như Họa Mi, Thanh Lan, Ngọc Bích ở Sài Gòn, Ái Vân, Lệ Quyên ở miền Bắc… ra đi; các ca khúc “hit” im thin thít và lặn mất tăm. Đó là vào những năm trước 1995. Thị trường ca nhạc trong nước tràn ngập nhạc ngoại lời Việt và nhạc xưa, nhạc vàng từ hải ngoại đưa về, và đặc biệt là “Mưa bụi”, một series nhạc sến đời mới của các ngôi sao cải lương quay qua tân nhạc!

Chuẩn bị

Chính khoảng thời gian khủng hoảng nói trên của đời sống nhạc Việt cũng là lúc những nỗ lực tìm kiếm sự thay đổi trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Năm 1994, Hội Nhạc sĩ tổ chức 4 đêm trình diễn Nửa thế kỷ bài hát Việt Nam, một sự kiện trình diễn ca khúc Việt Nam lớn nhất trong lịch sử của Hội, những bài hát hay của các thời kỳ được tôn vinh, khán giả đu cả đường ống nước Nhà hát Lớn Hà Nội để tìm một chỗ đứng trong nhà hát! Cũng năm 1994, báo Thanh Niên tổ chức chương trình DDVN lần đầu tiên, từ đây, DDVN bắt đầu trở thành một thương hiệu của sân khấu nhạc Việt, một bệ phóng mạnh mẽ cho những ca khúc và ngôi sao trong nước. Các chương trình DDVN được đầu tư 400-500 triệu đồng, với giá vé trên dưới 100.000 đồng – các con số “khủng” tại thời điểm đó – mà khán phòng Nhà hát Hòa Bình và Nhà hát Bến Thành luôn không còn chỗ trống. Song hành cùng DDVN, từ năm 1995, kỷ niệm 20 năm giải phóng thành phố, Nhà hát Hòa Bình bắt tay sản xuất những show ca nhạc lớn hàng năm, mở đầu bằng chương trình Tuổi 20 (1995). Ở chương trình ra mắt này, Hồng Nhung đã buộc khán giả vỗ tay theo trong từng câu hát khi thể hiện lần đầu tiên ca khúc “Cho em một ngày” (Dương Thụ) với phần đệm guitar của Vĩnh Tâm – một không khí chưa từng có tại các nhà hát lúc bấy giờ! Từ nơi “ở ẩn” (Từ Sơn, Bắc Ninh), sau nhiều năm lăn lộn với thị trường ca nhạc Sài Gòn và cảm thấy bế tắc, nhạc sĩ Dương Thụ nhìn thấy một dấu hiệu mới khiến ông tức tốc quay trở lại Sài Gòn, trung tâm, cái rốn của thị trường ca nhạc cả nước… Mọi sự đã chuẩn bị sẵn sàng cho một làn gió mới. Và Mỹ Linh đã đến, chính vào lúc đó.

Thật sự thì giọng hát Mỹ Linh đã được phát hiện trước đó, một cách không ngẫu nhiên nhưng cũng rất tình cờ. Và “thời thế” luôn đặt Mỹ Linh vào những vị trí “đầu tiên”. Năm 1993, Mỹ Linh (lúc đó mới có trong tay giải nhất cuộc thi Giọng hát hay học sinh phổ thông trung học toàn quốc), theo bạn trai lúc bấy giờ – ca sĩ Bằng Kiều, thành viên ban nhạc Chìa Khóa Vàng – tham dự Liên hoan Các ban nhạc nhẹ toàn quốc tổ chức lần đầu tiên, vào Đà Nẵng với tư cách… đi chơi. Tuy nhiên, vào giờ chót, do ca sĩ của ban nhạc Hoa Sữa không thể có mặt, Mỹ Linh được nhờ thế vai.

Và giọng hát trong trẻo ở độ tuổi 17 ấy đã cùng ban nhạc Hoa Sữa giành giải Nhì Liên hoan còn bản thân được ban giám khảo đặc cách một giải thưởng không hề có trong cơ cấu giải thưởng trước đó: Giải ca sĩ trẻ gây ấn tượng nhất, với bài hát “Thì thầm mùa xuân” của Ngọc Châu. Ngay sau đó, vẫn tiếp tục là vai thế, Mỹ Linh đã thế chỗ xuất sắc cho Hồng Nhung cũng lại vào giờ chót không thể tham gia chương trình Nửa thế kỷ bài hát Việt Nam năm 1994. Năm 1996, trong số những bộ phim truyền hình Việt Nam dài tập lần đầu tiên lên sóng, để lại nhiều cảm tình nhất trong khán giả cả nước có “Người Hà Nội”. Ca khúc trong phim, “Chị tôi” (nhạc Trọng Đài, thơ Đoàn Thị Tảo) với tiếng hát Mỹ Linh lập tức trở thành một trong những ca khúc được khán giả yêu thích nhất trong năm. Cũng năm này, SV96, chương trình ấn tượng nhất của loạt SV trên VTV3 phát phủ sóng trong giới trẻ cả nước với những “Thì thầm mùa xuân”, “Chị tôi”, “Hà Nội đêm trở gió”. Một làn sóng “bài hát Hà Nội” bắt đầu nổi lên… Nhưng phải đợi đến tháng 4/1997 mọi sự chuẩn bị ấy mới thật sự bùng nổ.

Trên đỉnh

Sau 4 lần tổ chức thành công với đạo diễn Tất My Loan, chương trình DDVN 5 diễn ra từ ngày 17/4 đến 20/4/1997 tại Nhà hát Bến Thành, với phần đạo diễn sân khấu được giao vào tay Đoàn Khoa, một đạo diễn trẻ nhiều ý tưởng sáng tạo; phần biên tập âm nhạc do Nguyên Hà, khi đó là thủ lĩnh ban nhạc Hải Âu, đảm trách. Chương trình năm đó qui tụ nhiều tên tuổi của cả ba miền lúc bấy giờ. Sài Gòn có: Bạch Tuyết, Cẩm Vân, Hồng Hạnh, Hồng Nhung, Ánh Tuyết, Như Hảo, Kim Khánh, Y Phụng. Miền Trung có: Vân Khánh (Huế), Mỹ Hạnh (Nha Trang), Siu Black (Tây Nguyên). Hà Nội chỉ có hai đại diện là Tam ca 3A và Mỹ Linh, nhưng một mình Mỹ Linh đã làm nên ấn tượng của DDVN năm ấy. Nhà báo Nguyễn Viện trên báo Thanh Niên cho hay: “Có lẽ không một ai đến với DDVN 5, khi nghe và nhìn Mỹ Linh trình diễn ca khúc “Trên đỉnh phù vân” (Phó Đức Phương) lại không gai người xúc cảm… Mỹ Linh đã làm bàng hoàng khán giả. Ngay cả không ít người trong nghề đã phải trở lại Nhà hát Bến Thành lần thứ hai, thứ ba… để nghe và xem Mỹ Linh”. Còn trên báo Thể thao & Văn hóa, nhà báo Mai Nam tường thuật: “Đọng lại cho khán giả (và được bàn tán khi kết thúc chương trình, được vỗ tay nhiều lần nhất trong một tiết mục) là ca khúc “Trên đỉnh phù vân” của nhạc sĩ Phó Đức Phương do Mỹ Linh hát”. Từ đây, thời kỳ “trên đỉnh” thị trường ca nhạc của Mỹ Linh cũng chính thức bắt đầu. Cần phải nói thêm rằng, lúc bấy giờ, và cả nhiều năm sau này, thị trường ca nhạc Việt vẫn được quyết định bởi “nhiệt độ” của thị trường phía Nam mà Tp.HCM chính là ngòi nổ.

Trẻ trung, mới mẻ, kỹ thuật thanh nhạc điêu luyện (khi đó Mỹ Linh đang học năm cuối khoa Thanh nhạc Nhạc viện Hà Nội) vốn là thế mạnh hơn hẳn các ca sĩ Sài Gòn thiên về hát bản năng, cộng với những bài hát đậm “chất Hà Nội” vốn đang “thời thượng” tại thời điểm này đã đưa Mỹ Linh lên “đỉnh”. Một nhà sản xuất băng đĩa nhạc lớn của Sài Gòn những năm 1997 – 1998 nhớ lại: Đĩa nhạc nào lúc ấy chỉ cần “dính tí” hình Mỹ Linh trên bài là bán chạy, bất cứ là nhạc gì! Hãng phim Trẻ & TTBN Trẻ có Mỹ Linh trong album “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” tiêu thụ số lượng kỷ lục khoảng 150 ngàn bản. Hãng đĩa Vafaco có Mỹ Linh trong album “Mùa thu lá bay”, “Lemon tree” bán hơn 30.000 đĩa CD, hơn 100.000 băng cassette. Hãng phim Phương Nam đầu tư ngay một album video “Tiếng hát Mỹ Linh” – hát nhạc Trịnh Công Sơn, do nhiếp ảnh gia Dương Minh Long đạo diễn – một trong những album video ấn tượng nhất thời kỳ này. Và liveshow xuyên Việt đầu tiên của Mỹ Linh được tổ chức khá vội vã đầu năm 1998 mang tên “Tiếng hát Mỹ Linh”, đặc biệt thành công về khán giả. Cho tới nay, nghĩa là 13 năm sau, cũng chưa có liveshow của ngôi sao nào có sức hấp dẫn công chúng được như vậy: cả 4 đêm trình diễn, khán phòng Nhà hát Hòa Bình hơn 2.000 chỗ đều không còn ghế trống và người ta đến chỉ để nhìn thấy Mỹ Linh và nghe Mỹ Linh hát.

Và tới đỉnh?

Trái ngược với hầu hết các ngôi sao khi lên tới đỉnh thì cố bằng mọi cách ở trên đỉnh ấy càng lâu càng tốt (đi kèm với điều ấy dĩ nhiên là hào quang, danh vọng, tiền bạc), không bao lâu khi ở trên đỉnh phù vân, Mỹ Linh đã rời bỏ cái đỉnh này để bắt đầu leo lên một đỉnh khác. Một quyết định phải nói là vô cùng dũng cảm và mạo hiểm vào thời điểm đó. Ở lần lên đỉnh thứ nhất, Linh hầu như không phải làm gì nhiều: cô hát những gì có sẵn, chủ yếu bằng bản năng trời cho một tiếng hát rất Việt Nam, rất đẹp, rất trữ tình trong các giai điệu với thế mạnh là sự mẫn cảm chảy sẵn trong huyết quản, và cả thị trường lúc ấy chờ đợi Linh hát thứ nhạc đang được tất cả yêu thích. Nhưng ngọn núi thứ hai lại là một điều hoàn toàn khác. Không gì chờ đợi Mỹ Linh ở đó, khi ấy số đông khán giả Việt Nam không biết R&B là gì. Không có bài hát Việt Nam nào đợi sẵn cô ở chân núi ấy với hy vọng “muốn nổi tiếng, hãy đưa bài hát cho Mỹ Linh”. Và bản thân Mỹ Linh, với lối hát “đãi giọng” từng làm nên điều “ma mị” cho khán giả, lại phải học lại từ đầu với kỹ thuật hát mới, đề cao sự chuẩn xác, và đặc biệt là sự nhạy cảm với tiết tấu. Không ít lần thủ khoa Thanh nhạc Nhạc viện Hà Nội, ngôi sao ca nhạc hàng đầu của Việt Nam đã phải khóc tức tưởi trong phòng thu vì bị chê, bị mắng như tát nước vì “hát chưa ra” chất của dòng nhạc mới. Và thách thức lớn hơn gấp bội: nếu ở ngọn núi đầu tiên, người ta có thể nhìn thấy đỉnh, thì ở ngọn núi thứ hai, gần như không thể, thế giới R&B mênh mông như biển với biết bao tên tuổi sáng chói từ Anh, Mỹ – những quốc gia hàng đầu thế giới về công nghiệp âm nhạc, hàng đầu cả về sự chuyên nghiệp, một khoảng cách diệu vợi so với thị trường ca nhạc Việt lúc ấy. Để có đủ sức mạnh và nghị lực leo lên ngọn núi cao vời vợi này, ngoài sự tin yêu với người bạn đời, nhạc sĩ Anh Quân, bản thân Mỹ Linh cũng đã nhìn thấy và tự tin vào con đường đi phía trước. Muốn ra được đại lộ, không thể mặc áo dài đạp xe dù biết đó là một hình ảnh rất đẹp, rất Việt Nam, mà phải học cách lái ô tô! Nếu giờ đây, hầu hết ca sĩ Việt đều đã sắm được ô tô, R&B đã là thời thượng, thì 13 năm trước, đó còn là chuyện hoang đường.

Lúc bấy giờ, năm 1998, khi nghe bản demo album “Tóc ngắn 1” với những tiết tấu mới lạ, một khác biệt hoàn toàn với Mỹ Linh trước đó, một nhà sản xuất âm nhạc hàng đầu ở Tp.HCM đã từ chối khéo việc đầu tư sản xuất vì không tin vào thành công. Vợ chồng Mỹ Linh – Anh Quân buộc phải bỏ tiền túi để “khai sinh” cho “đứa con đầu lòng” của mình (thời điểm này, việc ca sĩ bỏ tiền tự sản xuất album là điều chưa từng xảy ra), một “đứa con” mà sự ra đời của nó khiến số đông tò mò và nghi kỵ nhiều hơn là đón đợi, chào mừng. Bất ngờ là, dù còn gây nhiều tranh luận sau đó, nhưng “Tóc ngắn 1” đã thành công khi xây dựng nên một thương hiệu mới – Mỹ Linh “Tóc ngắn” thay cho Mỹ Linh “Chị tôi”, để tiếp tục có “Tóc ngắn 2”, rồi sau đó là “Made in Vietnam”, “Chat với Mozart”, “Để tình yêu hát” (album), “Mỹ Linh & Anh Em”, “Mỹ Linh Tour ’06” (liveshow). Thay vì lên đỉnh vinh quang chỉ có hai, ba ca khúc, trên ngọn núi này, Mỹ Linh đã có cả một sự nghiệp âm nhạc dày dặn. Không chỉ tiên phong với dòng nhạc R&B Việt Nam, Mỹ Linh cũng tiên phong trong việc xây dựng một phong cách làm việc chuyên nghiệp ở Việt Nam khi có riêng một ê-kíp âm nhạc, mỗi album đều được thực hiện thống nhất từ ý tưởng đến hòa âm, phối khí. Giai đoạn này Mỹ Linh không “hot” theo kiểu “hiện tượng của đám đông” như thời kỳ “Trên đỉnh phù vân” nhưng quan trọng hơn, trong sự nghiệp ca hát của một ngôi sao, cô đã bước lên một bậc thang mới: Từ vị trí một ngôi sao lên vị trí một diva theo nghĩa người tiên phong, dẫn đường và có tầm ảnh hưởng đến những thế hệ ca sĩ khác.

“Mỹ Linh Tour ‘06” đánh dấu sự hợp tác của một ngôi sao Việt với các chuyên gia âm nhạc Nhật Bản, nó đồng thời không che giấu tham vọng đưa âm nhạc Việt Nam vươn ra tầm khu vực và quốc tế. Nếu làm được điều kỳ diệu này, Mỹ Linh một lần nữa sẽ ghi tên mình vào lịch sử nhạc nhẹ Việt Nam. Ba năm sau liveshow này, các hoạt động của Mỹ Linh được dành gần như trọn vẹn cho mục tiêu lớn này. Những chuyến lưu diễn nhỏ tại Nhật, học tiếng Nhật, những dự án kết hợp với các nghệ sĩ Nhật, và sau cùng là 3 album được đưa vào hệ thống phát hành chính thức tại nước này. Nhưng có lẽ những nỗ lực đơn độc này chỉ còn là con thuyền nan với khát vọng đi ra biển lớn. Hội nhập âm nhạc, ở đây là nhạc nhẹ, nhạc pop, là cả một câu chuyện dài, mà ở đây chỉ xin được nhắc đến hai giấc mơ cùng trong khu vực Đông Nam Á và châu Á: Tata Young trước khi được biết đến trong khu vực đã có số lượng phát hành đĩa tại Thái Lan lên tới cả triệu bản; còn ngôi sao K-pop Bi Rain dù có sự hậu thuẫn của một tập đoàn giải trí Hàn Quốc hùng mạnh, mang theo khát vọng của cả nền K-pop, nhưng hai lần sang chinh phục thị trường Mỹ đều phải ngậm ngùi quay về… Đưa R&B, đưa pop-rock về với nơi xuất phát đỉnh cao của nó, thật chẳng khác chở củi khô về rừng. Sự không thành công, hay nói thẳng là thất bại, của những “Made in Vietnam”, “Chat với Mozart” hay “Để tình yêu hát” trên con đường “xuất khẩu nhạc Việt” là chuyện dễ hiểu, nếu không nói là đương nhiên. Song châu Á vẫn có một Anggun, tên tuổi được nể trọng ở châu Âu, có ca khúc từng lọt vào bảng xếp hạng Billboard ở Pháp và album phát hành tại thị trường này lên tới 45.000 bản. Anggun cũng là một câu chuyện dài, nhưng ngắn gọn sự thành công của giọng hát người Indonesia này là sự cộng hưởng xuất sắc của âm nhạc phương Tây với vẻ đẹp độc đáo của bản sắc âm nhạc Indo. Mọi so sánh đều khập khiễng, nhưng có thể thấy ưu thế lại cũng chính là điểm yếu của Mỹ Linh khi ra “đại lộ R&B” chính là giọng hát rất Việt Nam, rất mềm, kể cả trong xử lý những chuẩn mực rất cứng của nhạc phương Tây. Giọng hát ấy dường như vẫn chỉ thực sự lay động đến “ma mị” lòng người khi cất lên những giai điệu thật sự Việt Nam, thay vì chỉ là những bản nhạc “chuẩn hóa”.

Tiếp tục leo dốc trên ngọn núi R&B vời vợi với khát vọng của 10-13 năm trước, lúc này đây với Mỹ Linh chắc chắn sẽ là một thách đố. Thật sự là album mới nhất, “Để tình yêu hát” đã được thực hiện cách đây 4 năm (2006) và cũng không phải là một thành công mới sau “Chat với Mozart”. Dự án Mỹ Linh Accoustic “kéo lê” trong nhiều năm, tới nay vẫn chưa thể ra mắt. Lý do bận bịu gia đình, nhà cửa, chồng con… vẻ như là một lối thoát nhẹ nhàng, thay cho sự thừa nhận đau đớn rằng con đường (âm nhạc) phía trước đang mờ sương, sự tập trung cho giấc mơ âm nhạc đang phân tán và khát vọng âm nhạc không còn mạnh mẽ như 10 – 13 năm trước?

Không ít người cho rằng tài năng này đã “tới ngưỡng” của mình, ngưỡng của một thế hệ. Nhưng người viết bài này vẫn hi vọng rằng, tất cả những điều ấy – sự mờ sương, sự thiếu tập trung, thiếu mạnh mẽ trong khát vọng – ở Mỹ Linh – chỉ là tạm thời. Trong vẻ đẹp dịu dàng, mộc mạc và thơ ngây này luôn tiền ẩn một sức mạnh lạ lùng và khả năng thăng hoa bất ngờ…

DVD “Mỹ Linh Tour ‘06”

Hihi, vừa mới xem xong DVD “Mỹ Linh Tour ‘06” mới mua chiều nay. Hành hạ hàng xóm từ 22h đến gần 24h mới xong. Đã đóng hết các loại cửa lại rồi nhưng chắc là âm lượng cũng chẳng giảm đi được bao nhiêu

Quảng cáo trước cho mọi người đỡ hồi hộp:

DVD do Hãng phim Trẻ sản xuất và phát hành (cách đây khoảng 2 tuần rồi, nhưng hôm nay đi mua đĩa nên mới biết), gồm 2 đĩa và 1 booklet hình ảnh từ liveshow.

Về hình thức, nếu booklet và bìa đĩa được làm bằng loại giấy nhám thì thích hơn là giấy bóng bóng vì scan lên sẽ đẹp hơn

Về nội dung, có tiết mục của Mỹ Linh và Yuming bị cắt mất rồi ạ, mặc dù ở bài hát cuối vẫn thấy Yuming ra sân khấu chào khán giả. Không biết là ý kiến từ ê-kíp của Mỹ Linh hay từ Hãng phim Trẻ.

Phần âm thanh, vì không phải là dân chuyên môn nên không dám bình luận gì đâu ạ. Túm lại là cứ thấy âm thanh sáng sủa, rõ ràng là được. Mỗi tội tiếng vỗ tay bị tách tiếng và “biên tập” lại nên nghe cứ giả giả thế nào ý, chỗ nào tiếng vỗ tay nghe thật thật thì tiếng hát nghe lại um um (nói chung là cái này khó điều chỉnh, trừ khi có đường tiếng riêng dành thu tiếng vỗ tay, đoán thế!). Ngoài ra còn có 1 bài bị hình đi trước, tiếng theo sau, dù chỉ chậm có một chút xíu thôi nhưng gần cả bài bị chậm theo kiểu một chút xíu như thế thành ra…

Hình ảnh cũng sáng sủa, rõ ràng luôn ạ. Nhưng mà hình như mấy bác quay phim nhà mình không thích xem ca nhạc, nếu không thì cũng không thích xem ca nhạc động đậy. Dù khi dựng hình đã chú ý đến tiết tấu hình ảnh, nhưng mà cái kiểu quay ý, vẫn cứ thích quay chậm, quay cận, quay đẹp, còn những chi tiết làm cho sân khấu rộn rã, tưng bừng hẳn lên thì chẳng thấy quay. Cứ cái đoạn nào Mỹ Linh giơ chân, giơ tay, quay trái, quay phải thì các bác ý cứ chăm chăm quay từ cổ trở lên. Đoạn 3 bác trong dàn kèn đi đều bước quấy ơi là quấy thì chỉ quay có 1 bác rưỡi. Nhóm hát bè khua chân múa tay nhiều động tác hay phết, nhưng phải quay trực diện từ phía trước sân khấu mới thấy đều, mới thấy hiệu quả, đằng này lại cứ từ cánh gà lia ra, trông cứ lung ta lung tung. Cú thế cơ chứ!

Hehe, đấy là doạ dẫm mọi người tí thôi, chứ mọi người cũng biết mục đích chính của entry này là để gạ gẫm mọi người mua đĩa về xem mà! 17 bài cơ đấy! Nghe CD chán ra rồi, xem trực tiếp liveshow rồi, mà khi xem đĩa, vẫn có khối bài làm mình giật tưng tưng

Thế nhé! Mọi người nhớ mua đĩa về xem nhé!

Ngày 24/11/2006, đúng boong 19h30 ổn định chỗ ngồi. Ngắm sân khấu đã được mở màn nhưng vẫn còn tối thui suốt nửa tiếng đồng hồ mà trong lòng lo ngay ngáy vì không biết vụ vi phạm bản quyền của album “Chat với Mozart” được giải quyết đến đâu rồi, chương trình có được bảo toàn hay không! Cứ tưởng chỗ ngồi của mình ở trong cùng, nào ngờ lại là chỗ ngoài cùng, là cánh cửa ra vào của cả hàng ghế nên cứ đứng lên ngồi xuống cho mọi người qua qua lại lại, càng thêm sốt ruột.

Cuối cùng 20h5 chương trình cũng bắt đầu. Phần 1 – Chat với Mozart mở đầu hoành tráng với màn đọc rap của Kim cực chất, hơn đứt phần đọc rap trong album, mỗi tội nghe chẳng rõ lời, nhưng cũng biết nội dung là giới thiệu chương trình vì ở nhà đọc báo thấy bảo thế Image. Vẫn diễn đủ 4 bài như chương trình trong TP.HCM. Vậy là ổn rồi, chương trình không bị sứt mẻ gì. May quá! Chẳng biết Mỹ Linh và ê-kíp thực hiện “Chat với Mozart” đắc tội với các nhạc sĩ cổ điển vĩ đại đến mức nào, nhưng vì vụ này mà không thực hiện được Mỹ Linh Tour ’06 tại Hà Nội thì những khán giả như mình mới là người chịu thiệt hại đầu tiên Image

Ui, ảnh đâu rồi?
30 phút chờ đợi

Nói chung là cũng không quan tâm đến album này lắm (mặc dù có mua đĩa hẳn hoi) nên chẳng nhớ tên 4 bài được hát trong phần 1, nhưng Mỹ Linh hát đẹp. Mình cũng thích cái lúc Mỹ Linh xuất hiện trên bàn nâng rồi từ từ “hạ cánh” xuống sân khấu Image

Bây giờ mọi thứ sáng rõ rồi, nhìn rõ sân khấu và thấy sân khấu Cung Văn hoá Hữu nghị được mở rộng một cách khéo léo, thiết kế đơn giản nhưng linh hoạt. Toàn cột là cột, vừa để phân vùng sân khấu, vừa để căng phông nền, vừa làm giá đỡ cho bàn nâng và dàn đèn màu. Hoạ tiết trang trí chính là ánh sáng và những tấm hình của Mỹ Linh được phóng lên phông bằng 3 máy chiếu. Rất hiệu quả và có thể chuyển cảnh rất nhanh theo mỗi bài hát. Mình thích cách làm sân khấu như thế này. Sân khấu đẹp quá Image làm mình lại thấy tiếc vì đã không chọn chỗ ngồi với “sân khấu làm trung tâm” nên chỉ nhìn thấy có 2/3 sân khấu thôi.

Ui, ảnh đâu rồi?
Chat với Đăng Dương – Trọng Tấn – Việt Hoàn

Đến phần 2 thì khoái chí ra mặt vì dành cho 4 bài trong album “Để tình yêu hát” là “Để mãi được gần anh”, “Để tình yêu hát”, “Biết”, “Sáng chủ nhật dịu dàng”. Phê! Phê! Phê! Mặc dù Mỹ Linh hát bị chệch nhịp ở “Để tình yêu hát” nhá! (còn chệch nhịp ở 1 bài nữa nhưng may mà bây giờ quên rồi). Mà lúc mới chuyển sang phần 2 này tự nhiên thấy Mỹ Linh cứ run run thế nào ý. Kể cả động tác sân khấu cũng cứ rón ra rón rén như sợ quên Image

Nhưng đến bản unplugged “Lắng nghe mùa xuân về” cùng với Anh Quân (guitar) và Hồng Kiên (saxophone) thì ổn rồi, bài tủ mà. Hát hay ơi là hay! Nhiều khán giả ngồi ngẩn ra ở 8 bài hát đầu, đến bài này thì như được hồi sinh, tiếng vỗ tay tiếp nối liên tục từ đầu đến cuối bài. Sau “Lắng nghe mùa xuân về” là “Gọi anh” được phối khác hoàn toàn với bản phối của Thanh Lam, nhưng nghe Mỹ Linh hát bài này không thích bằng Thanh Lam, dù là dịu dàng hơn, nhẹ nhàng hơn nhưng ở những đoạn xuống thấp lại bị mờ, nói chung là không hợp giọng Mỹ Linh lắm. Tạm định nghĩa Mỹ Linh “gọi anh” ở trong nhà, còn Thanh Lam thì “gọi anh” ở ngoài sân! Image

Ui, ảnh đâu rồi?
Chat với Anh Quân & Hồng Kiên

Kết thúc phần 2 (tự chia phần theo trang phục Image) là 2 bài song ca của Mỹ Linh và Yuming, người được Mỹ Linh giới thiệu là một nhà soạn nhạc có tiếng ở Nhật Bản và chồng của bà cũng là một producer rất nổi tiếng tại Nhật. Khổ một nỗi là buổi sáng đọc tin, thấy bảo Yuming là diva Nhật Bản, rất ấn tượng với Mỹ Linh trong Festival Folte tại Nagoya nên đã nhận lời tham gia liveshow của Mỹ Linh tại Việt Nam, thế là lập tức mường tượng đến một màn song ca hùng vĩ dạng như “Tell him” của Celine Dion với Barbara Streisand Image. Nhưng thực tế lại không như thế! Hai sáng tác của Yuming, 1 tiếng Anh, 1 tiếng Nhật, nghe nhạc cứ cũ cũ, cổ cổ, nói chung là chẳng liên quan đến phong cách âm nhạc chung của chương trình gì cả. Thế này thì Mỹ Linh rủ Ngọc Anh lên song ca “Hãy yêu khi ta còn bên nhau” (“Love the first time”) có khi còn hay hơn!!! Image Nhưng dù sao, biết đâu với liveshow này, khi Mỹ Linh được là Mỹ Linh nhất trước sự chứng kiến của Yuming, lại mở ra một cơ hội nào đó cho sự hợp tác sau này giữa vợ chồng Yuming với vợ chồng Mỹ Linh thì sao!? Thôi thế cũng được! (Hihi, nói cứ như là manager của Mỹ Linh ý!)

Phần 3 là phần rộn ràng nhất trong chương trình vì đây là phần mà người đứng trên sân khấu và người ngồi dưới hàng ghế khán giả tương tác với nhau mạnh nhất qua loạt bài hit từ các album “Tóc ngắn 1”, “Tóc ngắn 2”, “Made in Vietnam”. Bài hát quen khiến khán giả có thể hát cùng ca sĩ, và những bản phối mới, cách thể hiện mới lại tạo ra sự hứng khởi đặc biệt. Mở đầu là “Hương ngọc lan”, trẻ trung, mới mẻ với tempo nhanh hơn, và với sự góp giọng của Anh Khoa. Thực ra, dù đã biết trước Anh Khoa là một trong những khách mời của chương trình từ những thông tin về buổi diễn đầu tiên tại TP.HCM, nhưng sự xuất hiện của Anh Khoa, cũng như cô bé Kim, vẫn là một cái gì đấy cuốn hút. “Hương ngọc lan” được cổ vũ nhiệt liệt, mà phần nhiều là vì Mỹ Linh song ca với Anh Khoa, nhưng cũng phải thừa nhận đây là một bản song ca hay. Chỉ có điều khi bài hát kết thúc, Mỹ Linh phỏng vấn Anh Khoa mấy câu, rồi lại hơi sa vào những khúc mắc ở Sao Mai Điểm Hẹn làm mình có cảm giác như Mỹ Linh muốn giải thích để Anh Khoa và khán giả hiểu hơn cho những gì Mỹ Linh đã làm khi ở vị trí thành viên Hội đồng Nghệ thuật. Hihi, việc gì phải như thế chứ! Mỹ Linh có cái đúng của Mỹ Linh mà, cái gì chưa được thì Mỹ Linh cũng đã điều chỉnh trong suốt quá trình diễn ra Sao Mai Điểm Hẹn rồi còn gì! Image

Ui, ảnh đâu rồi?
Chat với Anh Khoa

“Hương ngọc lan” xé rào, mở đường cho “Em mơ về anh”, “Chuyện tình”, “Trưa vắng”, “Tóc ngắn” gắn kết chặt chẽ người biểu diễn và khán giả với nhau. Mỹ Linh càng hát càng hay, càng sung sức. Khán giả không còn e dè mà cổ vũ mỗi lúc một nồng nhiệt hơn. Sự cộng hưởng cảm xúc được đẩy lên đến đỉnh điểm. “Em mơ về anh” không còn là một bài hát khó nữa, Mỹ Linh xử lý ngon lành những nốt cao chót vót cùng với sự tiếp sức từ tràng vỗ tay không ngớt của khán giả. “Chuyện tình” với cách ngắt, cách lặp câu ở đoạn kết khiến bài hát sôi động hơn hẳn. Đến “Trưa vắng” thì Mỹ Linh bắt nhịp cho khán giả hát theo. Dù vẫn có những “khán giả mồi” trong số các fans ruột của Mỹ Linh trên tầng 2, nhưng chẳng hề gì vì mọi người cũng bắt theo nhanh chóng! “Tóc ngắn” và màn đọc rap của Kim kết thúc phần 3 trong không khí tưng bừng khó tả.

Sau phần cảm ơn không thể thiếu, chương trình khép lại bằng một bản ballad ngọt ngào, nhạc thì quen mà tên thì chẳng nhớ! Xúc động lắm! Tự nhiên tất cả lắng hẳn xuống rồi lại bừng lên với tiếng vỗ tay không ngớt. Vậy là thành công rồi! Thậm chí còn hơn cả thành công! Mỹ Linh và ê-kíp thực hiện đã có một đêm diễn xuất thần không thể nào quên.

Ui, ảnh đâu rồi?
Chat với khán giả

Với đêm diễn ngày 24/11 này, ngoài phần âm nhạc thì còn nhiều thứ khác làm mình ấn tượng và bất ngờ.

Bất ngờ đầu tiên và lớn nhất với mình không nằm ở thành phần khách mời tham gia chương trình (vì nguy cơ rò rỉ thông tin cao, trước sau gì cũng biết thôi) mà ở giá vé. Chương trình có cách làm giá vé rất táo bạo. Ở TP.HCM có 6 hạng vé: 800,000 – 600,000 – 400,000 – 300,000 – 200,000 – 150,000. Ở Hà Nội có 5 hạng vé: 600,000 – 450,000 – 300,000 – 200,000 – 100,000. Đọc giá vé làm mình liên tưởng đến trào lưu hàng không giá rẻ mới rộ lên gần đây ở Việt Nam Image Cách làm giá vé như vậy giúp chương trình mở rộng cơ hội gõ cửa những “nhà đầu tư” cỡ bự tiềm năng mà trước kia chưa ai dám đụng đến, nhưng vẫn không làm mếch lòng những “nhà đầu tư” cỡ vừa và nhỏ, đồng nghĩa với việc tăng cơ hội tận thu cho chương trình. Nhưng mình để ý rồi, trong suốt buổi diễn thì khu vực dành cho những “nhà đầu tư” cỡ bự là khu vực yên ắng nhất đấy, họ toàn ngồi im và chỉ vỗ tay khi hết bài. Hihi, loại như mình chắc còn lâu mới vươn lên được đẳng cấp đấy, khéo cố đấm ăn xôi mua cho được tấm vé hạng sang rồi còn bị người ngồi cạnh oánh cho vì cái tội loi choi khi ca sĩ đang hát ý chứ!

Bất ngờ thứ hai là trang phục và phong cách biểu diễn của Mỹ Linh. Trong chương trình, Mỹ Linh mặc 2 bộ váy, 1 đen, 1 đỏ tuyệt đẹp do Valerie McKenzie thiết kế. Nếu ai quan tâm đến các diva Việt Nam thì hẳn không xa lạ với cái tên này vì bà là người chuyên thiết kế trang phục biểu diễn cho Hồng Nhung từ một vài năm trở lại đây. Mê những bộ váy dài của nhà thiết kế này kinh khủng (trừ những bộ váy kiểu “cô gái Hà Lan” mà Hồng Nhung giới thiệu là mang phong cách kịch nghệ Châu Âu) vì bà kết hợp rất khéo léo nét táo bạo, sang trọng của phương Tây với nét mềm mại, kín đáo của phương Đông tạo cho những bộ váy sự lôi cuốn đặc biệt. Tài tình thật! Nhưng có lẽ tài nhất là khả năng “ăn gian” chiều cao cho Hồng Nhung và “ăn gian” cân nặng cho Mỹ Linh khi đứng trên sân khấu rất hiệu quả! Lần đầu tiên thấy Mỹ Linh mặc đồ đẹp như thế. Trang phục đẹp cộng với việc chuẩn bị kỹ lưỡng về di chuyển và động tác sân khấu cũng làm cho Mỹ Linh đẹp hơn lên, tự tin hơn lên rất nhiều khi trình diễn trong liveshow lần này.

Tuy nhiên, ở đêm diễn này, vẫn có một điểm làm mình không được hài lòng lắm, đấy là Mỹ Linh phải kiêm vai trò dẫn chương trình. Dù đã có màn hình chạy chữ để nhắc kịch bản (được bố trí khá khéo léo, nếu nhìn trực diện từ dưới lên thì màn hình trông chỉ giống như một trong số rất nhiều loa kiểm tra đặt trên sân khấu) nhưng Mỹ Linh vẫn có những chỗ ấp úng hoặc lặp đi lặp lại nhiều lần cùng một nội dung. Phần giao lưu với Yuming và Anh Khoa mà Mỹ Linh là người hỏi, còn Yuming hoặc Anh Khoa là người trả lời bị kéo dài, gây nhàm chán cho khán giả và làm loãng chương trình. Nói trên sân khấu vốn dĩ không phải là sở trường của Mỹ Linh. Nên nếu để chương trình được tự nhiên và đúng với tính chất “chat” thì hoặc Mỹ Linh cần được chuẩn bị kỹ hơn nữa, hoặc rút ngắn hơn nữa những phần giao lưu dài thì sẽ tốt hơn. Việc này chắc thuộc trách nhiệm của đạo diễn chương trình nhỉ! Image

Vậy thôi, tóm lại là ai không đi xem được Mỹ Linh Tour ’06 thì chịu khó chờ mua DVD. Từ trước đến nay hầu hết các liveshow đều có làm băng đĩa phát hành sau khi công diễn. Nhưng chẳng hiểu sao khi xem, mình vẫn cứ thấy thiếu thiếu một cái gì đó, hình như là không khí và cảm xúc của buổi biểu diễn. Xem băng đĩa liveshow mà cứ như xem một chương trình truyền hình thuần tuý, chỉ mang tính chất tường thuật mà thiếu mất cảm xúc. Hy vọng là DVD Mỹ Linh Tour ’06 sẽ lấp đầy được chỗ thiếu đó. Nhưng làm thế nào thì mình không biết, để dành cho các nhà chuyên môn tự xử Image

Còn ai không đi xem được và cũng không thể chờ nổi đến lúc ra DVD thì chịu khó… vào đây đọc tạm cho đỡ ghiền vậy nhé! Image

Quảng cáo cho Mỹ Linh Tour ‘06

Hihi, mua được vé rồi. Lần này chẳng gặp cái máy khâu nào cả, mà chính mình lại trở thành một cái máy khâu Image

Chẳng khó khăn lắm để chọn được chỗ ngồi ưng ý trong số những chỗ trống còn lại trên sơ đồ với tiêu chuẩn sân khấu không nhất thiết phải là trung tâm, quan trọng là chỗ ngồi có góc quan sát rộng và đủ an toàn để chẳng may khi xem có quá khích thì cũng không quá ảnh hưởng đến người khác Image Mà sơ đồ được kẻ vẽ khá rõ ràng, có đánh màu khu vực dành riêng cho từng loại vé nên rất dễ phân biệt.

Có một người (không nằm trong số những người bán vé) ra tận nơi giới thiệu, hướng dẫn người mua vé chọn ngày xem, chỗ ngồi sao cho phù hợp. Lạ cái là nói giọng miền Nam. Thế là thắc mắc, thế là hỏi, thế là biết đó là người của Công ty Square (công ty tổ chức thực hiện chương trình) đang theo dõi việc treo bandroll và tình hình bán vé ở khu vực phía trước Cung Văn hoá Hữu nghị. Thế là trở thành cái máy khâu từ lúc nào không biết, hỏi tía lia tìa lịa làm người ta còn tưởng mình là người của công ty làm event nào đó đến khảo sát tình hình Image

“Chiến lợi phẩm” sau khi cái máy khâu hoạt động hết công suất:

1. Chương trình ngày 24 hay ngày 25 hay hơn? Ngày 24 cảm xúc nhiều hơn, còn ngày 25 âm thanh hoàn hảo hơn. Vì vậy, một chương trình có phát hành băng đĩa sau thời gian công diễn thì buổi diễn đầu tiên thường là buổi để ghi hình, buổi diễn thứ hai thường là để thu tiếng. (Bây giờ mình mới biết! Image)

2. Ở TP.HCM, vé hạng Royal VIP và VIP bán hết trước. Hà Nội thì ngược lại, vé hạng 2, hạng 3 lại bán hết trước. Ở TP.HCM, nhiều người mua vé ngay từ khi có vé bán. Ở Hà Nội, bắt đầu bán vé từ 19/9, đến hôm nay là 21/9 mới bắt đầu có nhiều người đến mua vé. (Mình mua vé hạng 2, cả một sự cố gắng khi vẫn còn quen với khung giá 80,000 – 100,000 – 120,000 hoặc 100,000 – 120,000 – 150,000 của hầu hết các chương trình ca nhạc tại Hà Nội từ trước đến giờ Image)

3. Các khách mời đã xuất đầu lộ diện trong đêm diễn ngày 17/11 tại Nhà hát Hoà Bình bao gồm Kim, Anh Khoa, Tam ca Trọng Tấn – Đăng Dương – Việt Hoàn, liệu có còn gì bất ngờ cho 2 đêm diễn tại Hà Nội? Có đấy, thậm chí còn có thể bất ngờ hơn cả đêm diễn tại TP.HCM nữa kìa! (Hy vọng thế Image)

4. Tại sao chất lượng âm thanh dưới bàn tay của 2 chuyên gia đến từ Nhật Bản không được như mong đợi của khán giả? Có thể do thiết kế nhà hát ở Việt Nam không đạt tiêu chuẩn về âm thanh (như một số bài báo đã đề cập), có thể do khán giả Việt Nam chưa quen nghe theo cách chỉnh âm mới, nhưng quan trọng là sau mỗi buổi diễn, ê-kíp thực hiện chương trình sẽ có những điều chỉnh phù hợp để buổi diễn sau tốt hơn buổi diễn trước. (Cái này thì phải chờ đến hôm đi xem mới biết chính xác được Image)

Địa điểm mua vé thì ngoài địa điểm biểu diễn là Cung Văn hoá Hữu nghị, khán giả ở Hà Nội còn có thể mua vé tại 2 Tôn Thất Tùng, 30 Thái Thịnh, 25 Thái Hà. Đọc thoáng qua 3 địa chỉ này đã nhận ra đấy là hệ thống cửa hàng băng đĩa LCD (nghe đồn là của em gái Mỹ Linh). Chẳng biết bây giờ thế nào, chứ trước kia mình rất ghét mua đĩa ở đây vì bán đắt Image Khi khắp mọi nơi đều bán 35,000 đồng/CD thì ở đây vẫn cứ 37,000 đồng/CD; nhưng bù lại, lại có thể tìm được một số CD “quý hiếm” như “Giao mùa” của Việt Anh chẳng hạn. Bị mất, đi tìm khắp nơi không thấy, về cửa hàng này lại mua được. Dù sao, chiều nay lúc đi mua vé, đã định bụng nếu không mua được ở Cung Văn hoá Hữu nghị thì sẽ ghé qua LCD xem sao Image

Hihi, cả chiều ong hết cả đầu vì công việc, mua được vé rồi thấy tỉnh cả người. Bây giờ đi ngủ. Hẹn gặp lại mọi người sau khi xem Mỹ Linh Tour ’06 Image

Powered by WordPress.com.

Up ↑