Peabo Bryson (In the Spotlight)

Bạn là người mua vé ở Sài Gòn, cuối cùng mình lại là người được đi xem ở Hà Nội. Có vẻ như duyên nợ đại gia – phe vé chưa hết mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác thôi bạn nhỉ!

Khi xem poster quảng cáo và kể cả khi đã cầm vé trên tay, mình vẫn nghĩ chương trình lần này là một nhánh rẽ của In the Spotlight – lùi sâu vào công việc tổ chức, sản xuất chương trình để đưa những tên tuổi quốc tế về Việt Nam, nhưng không phải. Chương trình vẫn đậm chất Spotlight, từ biên chế dàn nhạc cho đến việc dàn dựng nội dung theo một câu chuyện âm nhạc.

Chương trình mở đầu với những ca khúc Việt Nam và quốc tế do Uyên Linh, Văn Mai Hương, Dương Hoàng Yến thể hiện. Những ca khúc kể về những giấc mơ, thiên đường đẹp đẽ – đại diện cho giấc mơ tuổi trẻ của những người thực hiện chương trình – là cầu nối dẫn dắt khán giả sang phần thứ hai với sự xuất hiện của Peabo Bryson – hiện thân của giấc mơ trở thành sự thật.

Ở phần đầu, mình thích Listen của Văn Mai Hương, bản song ca Tell him của Uyên Linh và Dương Hoàng Yến. When you believe thì chỉ thích vì bài hát được chọn, chứ mình thấy bài này để cả ba người hát lại bị chật chội. Uyên Linh ngoài những đoạn trầm (chiếm phần ít) thì gần như đứng không trên sân khấu, hết quay sang ngắm Văn Mai Hương lại đến quay sang ngắm Hoàng Yến hát.

Ở phần hai dĩ nhiên không thể không nhắc đến ba bản song ca của ba giọng ca trẻ với nhân vật chính bởi đây là ba ca khúc nổi tiếng nhất, đem lại nhiều thành công nhất trong sự nghiệp ca hát của ông. Trong chương trình này, đây vừa là điểm nhấn, vừa là dấu ấn nhận diện Peabo Bryson với lối hát bay bổng, lãng mạn và sự chú ý nâng đỡ cho bạn diễn luôn được tỏa sáng.

Trong ba ca sĩ khách mời, mình thích nhất Văn Mai Hương vì em ấy vẫn giữ được sự ổn định và dường như không bị tác động bởi việc được đứng chung sân khấu với Peabo Bryson. Mình thậm chí còn thấy em ấy hát vững và trưởng thành hơn trước. Uyên Linh dù vẫn được “hai người còn lại trong đoàn” khen tấm tắc nhưng mình lại không thích cách em ấy hát Tonight I celebrate my love quá mềm, làm bài hát lung linh hơn nhưng cũng sến sụa đi trông thấy. Hoàng Yến thì có cảm giác như nửa muốn bung ra thể hiện hết mình, nửa muốn tiết chế thu mình lại, thành ra A whole new world và hầu hết các tiết mục còn lại đều bị căng, không tạo được ấn tượng.

Riêng với Peabo Bryson, nếu có mặt trong chương trình này, mình nghĩ bạn sẽ thích bởi ông vẫn giữ được giọng hát rất đẹp, phong cách biểu diễn điềm tĩnh, nhẹ nhàng, gần gũi với khán giả và cũng rất tài tình trong việc lôi kéo khán giả hòa mình vào âm nhạc của ông. Mình bị bất ngờ khi ngay từ lúc bước ra sân khấu cùng với ban nhạc của mình, ông đã khuấy động khán phòng, bắt nhịp cho khán giả vỗ tay theo nhạc và giữ được nhiệt cũng như năng lượng ấy đến tận cuối chương trình.

Thành thật mà nói, ngoài Tonight I celebrate my love, Beauty and the beastA whole new world mình chẳng biết bài nào khác của Peabo Bryson. Mãi đến gần cuối chương trình mới có cơ hội nhận ra A song for you từ những nốt nhạc dạo đầu tiên (vì đã từng nghe Whitney hát) và đây cũng là một trong những bài mình thích nhất trong chương trình. Ngoài ra còn có những ca khúc R&B/soul/funk không thể không đung đưa đã giúp mình cảm nhận đầy đủ hơn về ông, ngoài phạm vi quen thuộc của ba bản song ca nổi tiếng.

Chương trình lần này còn có một điểm đặc biệt là có đến hai giám đốc âm nhạc và hai chỉ huy dàn nhạc. Có thể thấy thời gian tập luyện chung không nhiều và hai ban nhạc được phân vai rõ rệt. Dàn nhạc Spotlight đảm trách toàn bộ phần một, còn phần hai với sự xuất hiện của Peabo Bryson thì ban nhạc của ông chơi chính. Với một số bài cần sự kết hợp của cả dàn nhạc lớn thì bạn sẽ thấy thỉnh thoảng Dwight Watkins (giám đốc âm nhạc kiêm guitar kiêm keyboard 2 của Peabo Bryson) cũng vung tay chỉ huy cùng với nhạc sĩ Đức Trí. Và những lần như thế thì dàn nhạc chơi kịch tính hẳn lên.

Quay trở lại với format người dẫn chuyện, In the Spotlight đã giữ được bí mật đến phút chót về hai “nhân tố mới” Anh Quân – Huy Tuấn. Dù có đôi chút lúng túng, vụng về thì vẫn chẳng có ai phù hợp hơn họ để kể về những giấc mơ được xem thần tượng biểu diễn, được làm việc cùng và được đứng chung sân khấu với thần tượng từ thời còn đi du học, cũng như sự xúc động, sung sướng, tự hào khi giấc mơ đã thành sự thật.

Dẫu cho một vài nốt ngân dài đã phải chia nhỏ ra, dẫu cho đôi lúc tưởng như Peabo Bryson phải nghỉ lấy sức nhưng bạn có thể tin tưởng rằng ông đã có một đêm diễn chất lượng và vẫn có thể đứng hát trên sân khấu thêm nhiều năm nữa. Dù chương trình dài hơn hai tiếng đồng hồ nhưng đến khi ra về, mình vẫn cảm thấy ngắn, vẫn cảm thấy đây là một mini concert của Peabo Bryson hơn là một concert đúng nghĩa của ông.

Vậy là trong số đầu tiên của năm 2015, In the Spotlight vẫn kiên định với con đường của mình – không chú trọng đưa trọn vẹn chương trình của nghệ sĩ quốc tế về với khán giả Việt Nam mà họ sẽ đặt để nhân vật vào không gian riêng của họ, với cách dàn dựng riêng của họ. Mình thì thích những show nguyên bản hơn nhưng vẫn phải ghi nhận đây là một cách làm riêng, một dấu ấn riêng của In the Spotlight so với các nhà tổ chức khác.

Thế nhé! Hy vọng bạn đã cảm nhận được phần nào về chương trình mà lẽ ra bạn mới là người đi xem và rì pọt. Cũng nhân cơ hội này, hy vọng sau nhiều lần hy vọng mình sẽ bỏ được cái thói lười rì pọt, và nếu có rì pọt thì cũng sẽ đầy đủ cả chữ lẫn hình (nếu không bị cấm chụp hình) chứ không rì pọt kiểu mới như đôi ba lần (không) gần đây (lắm).

[Click vào hình để xem full size]

Peabo Bryson (In the Spotlight)
12.09.2015
Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Hà Nội)

Advertisements

Hồng Nhung – Có phải em mùa thu Hà Nội

Mình bị chai rồi. Loay hoay mãi chẳng gõ ra được chữ nào. Thôi cứ kể lần lượt từ đầu đến cuối cho đơn giản.

Chương trình mở đầu với chùm ca khúc về Hà Nội. Có những bài đã rất quen thuộc và gắn bó với tiếng hát Hồng Nhung như Nhớ mùa thu Hà Nội hay Có phải em mùa thu Hà Nội, và có cả những bài mới, hiện đại và hối hả hơn như Nghịch nắng hay Phố cổ. Nhưng bài mình thích nhất lại là bài không còn mới và lâu rồi không nghe lại – Phố mùa đông. Luôn thích nghe Hồng Nhung hát bài này. Lần nào cũng thấy hiện lên rõ mồn một hình ảnh “Ngoài phố xao xác heo may về/ Vội vã em bước đi trên hè/ Rực rỡ trong chiếc khăn len hồng/ Đường phố như có thêm nắng hồng thật ấm áp” trên nền xám lạnh của cảnh vật xung quanh. Thích cả bản phối mới với nhịp trống và tiếng dàn dây dồn dập như nhịp phố trôi qua dưới bước chân vội vã, xen lẫn tiếng kèn văng vẳng như ánh mắt dõi theo “chiếc khăn len hồng”.

Phần thứ hai, Hồng Nhung hát lại bài hát khi xưa cha mình và những người bạn của ông yêu thích và thường hát cùng nhau – Hương xưa. Dù đây có thể coi là một “bài tập lớn” trong chương trình này nhưng mình lại thích cách hát nhẹ nhàng trong chương trình Lắng nghe mùa thu vàng gần đây hơn. Hồng Nhung còn “khoe” cả Papa – bài hát chị tham gia sáng tác cùng với Dương Khắc Linh, Thanh Bùi dành tặng cho cha mình. Từ giờ sẽ không còn phải hát nhờ Papa của Paul Anka nữa Và, không thể bỏ qua, là những sẻ chia về hạnh phúc làm mẹ với Mỹ Linh và với khán giả. Mỹ Linh xứng đáng chia nửa ánh đèn spotlight với Hồng Nhung trong đêm nhạc này bởi chị hát quá hay, cả những bài song ca (Lời mẹ ru, Trở về) lẫn những bài đơn ca. Có vẻ như từ đầu đến giờ, khán giả lại vỗ tay cho Mỹ Linh to hơn cả Hồng Nhung Mình cũng muốn chị ấy chỉ chia sẻ 1/3 ánh đèn spotlight với Hồng Nhung thôi, nhưng như thế có lẽ không đủ thời gian để Hồng Nhung siêu điệu kịp đổi từ váy dạ hội đen sang trọng sang váy ngắn hồng trẻ trung, tươi tắn

Váy ngắn thì phải hát nhạc trẻ. Vậy là không thể thiếu Giọt sương trên mí mắt, Cho em một ngày, và có cả Một ngày mới. Ngay cả Bống không là Bống dường như cũng trẻ trung hơn với nhịp búng tay mở đầu mô phỏng tiếng bước chân “đi tìm tình” và đoạn nhảy ngẫu hứng giữa bài làm mình cứ ngỡ chuẩn bị có màn biểu diễn tap dance trên sân khấu. Có lẽ Hồng Nhung nên xem xét dàn dựng kỹ bài này cho những chương trình sau (phát triển nhiều hơn phần tap dance) Giọt sương trên mí mắt là món quà tuyệt vời dành cho những khán giả đã dõi theo Hồng Nhung từ cuối những năm 90 cho đến tận album mới nhất – Vòng tròn. Bài hát là sự kết hợp rất thú vị giữa phong cách acoustic qua tiếng trống cajon bập bùng với phong cách nhạc điện tử qua sound effect của keyboard và guitar điện. Nhịp điệu bài hát cũng khác, cách nhấn nhịp của người hát cũng khác tạo nên một phiên bản mới cho bài hát đã rất quen thuộc với khán giả.

Hồng Nhung và Giám đốc Nghệ thuật Hồng Kiên cũng rất khéo chiều khán giả khi để dành Lời của gió Nhớ về Hà Nội tới tận cuối chương trình. Những bài hát rất xưa nhưng không bao giờ cũ với tiếng hát Hồng Nhung. Mình để ý thấy khán giả xung quanh nhiều người chững chạc lắm, có cả các cô, các bác tóc đã điểm bạc, vậy nên mọi người vẫn có phần dè dặt với những bài hát mới hoặc bản phối mới. Nhưng chỉ cần “Anh có nghe thấy em nói gì không” hay “Dù có đi bốn phương trời” cất lên là khán giả như cá gặp nước vậy. Chính thức từ thời điểm này, mọi dè dặt cảm xúc và sắp xếp ngôn từ đều chấm dứt. Hồng Nhung cũng hát mềm mại hơn, bay nhẹ hơn và đã cống hiến cho khán giả cả một phần giới thiệu ban nhạc và ê-kíp thực hiện chương trình vui như xem Gặp nhau cuối tuần Cái duyên ăn nói trên sân khấu này thì chú Tuấn Ngọc và chị Hồng Nhung quả là kỳ phùng địch thủ

Chương trình (lẽ ra) khép lại với Thuở Bống là người (chẳng hiểu sao nghe mấy câu nhạc dạo đầu mình lại tưởng Hồng Nhung sắp hát nhạc Tây Nguyên – bài Đôi chân trần). Khi bài hát kết thúc thì tự nhiên có mấy người của công ty Mỹ Thanh lên tặng hoa và ca sĩ bắt đầu nói lời cảm ơn. Khán giả đang ngồi im chờ đến bài tiếp theo giờ mới bừng tỉnh “Hát tiếp đi!”, “Không về đâu!”… Quả thật mình cũng chẳng nghĩ đã hết chương trình vì Hồng Nhung mới chuyển từ váy hồng sang váy vàng và câu chuyện trên sân khấu vẫn đang hồi rôm rả. Vậy là được “liên hoan” thêm Vẫn hát lời tình yêu và bản song ca Hồng Nhung – Mỹ Linh Như một lời chia tay.

Khi chương trình mở màn với Nhớ mùa thu Hà Nội, mình đã nghĩ đến tour diễn đầu tiên của Hồng Nhung Bống Bồng ơi với hành trình thời gian từ lúc Hồng Nhung sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, rồi đến với miền đất phương Nam và định danh với nhạc Trịnh, rồi quay trở lại với khán giả phía Bắc và định vị trong làng nhạc nhẹ Việt Nam với nhạc Dương Thụ, Bảo Chấn. Nhưng Có phải em mùa thu Hà Nội làm ngược lại hoàn toàn, đẩy những cái mới lên trước và dành những gì gần gũi, thân thuộc nhất lại sau cùng. Ban nhạc cũng vậy. Cứ chắc mẩm Anh Em sẽ chơi theo kiểu Hồng Nhung nhưng hóa ra họ lại chơi với nhau theo kiểu win – win, hai bên cùng có lợi. Anh Em vẫn đánh theo kiểu Anh Em, trúc trắc trục trặc, ngắt nhịp đảo phách toàn chỗ hiểm làm người nghe vấp lên vấp xuống Hồng Nhung thì vẫn cứ nhẹ nhàng, trong trẻo, nhưng rõ ràng là đã hát bớt nắn nót, tự do hơn và nhiều bất ngờ hơn. Nếu ở thời điểm album Một ngày mới ra đời cho thấy nhạc tiết tấu nhanh không phải là sở trường của Hồng Nhung thì ở thời điểm này, chị đã thật sự hòa mình vào nhịp điệu mới.

Nếu Có phải em mùa thu Hà Nội được tổ chức trong hai đêm thì chắc là đêm thứ hai sẽ đong đầy cảm xúc lắm (chẳng hiểu sao mình lại nghĩ thế). Nhưng vì chương trình chỉ làm có một đêm thôi nên mình muốn phần nói ít đi (trừ phần giới thiệu ban nhạc và ê-kíp thực hiện) để phần hát nhiều lên, hoặc thời lượng chương trình phải dài gấp đôi thế này. Chứ bấy nhiêu thôi vẫn chưa đủ, chương trình vẫn cứ như thể “như chưa bắt đầu”

Mọi lần toàn độc lập tác chiến. Lần này đi xem có tổ chức hẳn hoi, cùng với đội hình Nhà Bống. Cuối buổi còn ở lại xếp hàng ngoài hành lang dẫn vào phòng diễn viên để chờ chụp ảnh và xin chữ ký nữa cơ đấy! Tự nhiên nhớ ra 13 năm trước, cũng ở hành lang này, một mình rón rén cầm chiếc vé Bài hát ru ‘99 trong tay đứng chờ Hồng Nhung ra về để xin chữ ký. Còn có một anh nhân viên giục: “Em vào trong mà xin chữ ký. Chị Hồng Nhung ra sẽ về luôn đấy”. Lần này thì chẳng có anh nào giục cả nhưng xin được chữ ký hay không không quan trọng, quan trọng là mình, cũng như 1099 người còn lại đã chọn chương trình này giữa rất nhiều lựa chọn hấp dẫn khác. Hẳn nhiên, đến với khán giả từ tuổi 15, 17 và vẫn được khán giả sáng suốt lựa chọn khi tuổi đã “35” là hạnh phúc không dễ gì có được Có phải em mùa thu Hà Nội – câu hỏi đã tự trở thành câu trả lời rồi.

Set list:

  1. Nhớ mùa thu Hà Nội
  2. Có phải em mùa thu Hà Nội
  3. Phố mùa đông
  4. Nghịch nắng
  5. Phố cổ
  6. Hương xưa
  7. Papa
  8. Lời mẹ ru (song ca với Mỹ Linh)
  9. Trở về (song ca với Mỹ Linh)
  10. Mẹ yêu con (Mỹ Linh)
  11. Lời mẹ hát (Mỹ Linh)
  12. Giọt sương trên mí mắt
  13. Cho em một ngày
  14. Hoạ mi hót trong mưa
  15. Này em có nhớ
  16. Bống không là Bống
  17. Một ngày mới
  18. Lời của gió
  19. Nhớ về Hà Nội
  20. Thuở Bống là người
  21. Vẫn hát lời tình yêu
  22. Như một lời chia tay

Photo:

Mua vé trước 1 tháng làm tự nhiên lúc nào cũng lo quên hoặc đi xem nhầm buổi diễn!

Không thích hình ảnh Mỹ Linh ở phần đầu chương trình. Đâu nhất thiết cứ “Hà Nội ơi tươi xanh màu áo học trò” là phải áo dài trắng, tóc thề ngang vai khi hình ảnh này không còn phù hợp với vóc dáng và độ tuổi của Mỹ Linh hiện tại. Mỹ Linh, giờ hoàn toàn có thể là hình ảnh của một ca sĩ thành công mỉm cười hạnh phúc nhìn về quá khứ được rồi mà! Phần ánh sáng thì nửa thích nửa không. Ánh sáng rất đẹp, bố trí theo kiểu ma trận hắt ngược từ phông sân khấu, muốn hoành tráng có hoành tráng, muốn huyền ảo được huyền ảo mà không cần thêm bất cứ đạo cụ hay phông màn nào cả. Nhưng mình nghĩ, cách thiết kế ánh sáng này phải kết hợp với không gian sân khấu, trang phục của ca sĩ và vị trí ca sĩ đứng trên sân khấu. Nhìn từ vị trí của mình (tầng 2, ghế A37) thì ánh sáng nuốt chửng ca sĩ. Từ đầu đến cuối chương trình hầu như không thấy rõ mặt ca sĩ, mà mình thì thích ánh sáng muốn làm gì thì làm, trước hết phải nhìn rõ được ca sĩ và ca sĩ không bị sấp bóng (trừ trường hợp để tạo hiệu ứng đặc biệt). Tuy nhiên, với Và Em Sẽ Hát – nằm trong chuỗi chương trình In The Spotlight do Công ty Mỹ Thanh tổ chức sản xuất – mình sẽ không quá đặt nặng những vấn đề này, quan trọng nhất vẫn là nội dung và chất lượng âm nhạc.

Nếu Mỹ Linh Tour ’06 trẻ trung, tươi mới, hiện đại, gần gũi với tinh thần âm nhạc của album Để Tình Yêu Hát mới phát hành vào thời điểm đó thì Và Em Sẽ Hát – dưới sự chỉ đạo nghệ thuật của nhạc sĩ Hồng Kiên – lại có vẻ đẹp cổ điển và dịu dàng, gần gũi với tinh thần âm nhạc của album Tóc Ngắn Acoustic – Một Ngày mới phát hành năm 2011. Và Em Sẽ Hát đồng thời là chương trình kỷ niệm 20 năm ca hát của Mỹ Linh đã đưa khán giả trở về với những ngày đầu Mỹ Linh được biết đến qua Hà Nội Đêm Trở Gió, Chị Tôi, Trên Đỉnh Phù Vân…, cho đến giai đoạn Tóc Ngắn với Trưa Vắng, Hương Ngọc Lan, Chuyện Tình…, rồi Chat Với Mozart qua Sớm Nay Mùa Xuân, Ngày Xa Anh. Bỏ qua giai đoạn Made In Vietnam và Để Tình Yêu Hát đã được khắc họa rõ nét trong Mỹ Linh Tour ’06, bù lại là những ca khúc còn rất mới như Gửi Anh, Một Ngày, Mãi Bên Con từ Tóc Ngắn Acoustic.

Chương trình mở đầu với những ca khúc từng một thời làm mưa làm gió cùng tiếng hát Mỹ Linh khắp trong Nam ngoài Bắc nhưng được dàn dựng nhẹ nhàng như một sự gợi nhớ chứ không có nhiều dụng công, kể cả với Trên Đỉnh Phù Vân đầy ma mị thuở trước. Với mình, chương trình chỉ thực sự bắt đầu khi Thì Thầm Mùa Xuân vang lên với bản phối mới tinh, nghe giống như một ca khúc trong giai đoạn Tóc Ngắn chứ không phải từ những ngày đầu Mỹ Linh được biết đến. Ngoài những ca khúc quen thuộc, thì lần đầu tiên được nghe Tiếng Sáo Thiên Thai (Phạm Duy) và được nghe cả những ca khúc Mỹ Linh đã từng thu âm nhưng ít khi biểu diễn như Vẫn Hát Lời Tình Yêu hay Một Mình. Chuyện Tình, vẫn với cách kết lặp câu cuối như trong Mỹ Linh Tour ’06 nhưng vẫn làm mình vô cùng thích thú. Hương Ngọc Lan giờ đã trở thành ca khúc thuộc nằm lòng của nhiều người, đến mức cả khán phòng có thể hát theo và làm Mỹ Linh phải thốt lên “Hay quá!”.

Khách mời lần này không phải là những nhân tố mới như rapper Kim và rocker Phạm Anh Khoa của Mỹ Linh Tour ’06 mà là Im Tae Kyung – nam ca sĩ đã từng biểu diễn cùng Mỹ Linh trong chương trình giao lưu văn hóa Việt – Hàn tổ chức tại Hà Nội cách đây vài năm. Hy vọng được nghe lại Nhớ Về Hà Nội và bản song ca A Whole New World nhưng “lịch sử” đã không lặp lại. Thay vào đó là hai bản song ca mới (The Prayer, Endless Love) và ba bài biểu diễn riêng của Im Tae Kyung (You Raise Me Up, Moon River, Felicita). Im Tae Kyung với chất giọng nam cao dày, ấm, thiên opera nhưng có sự nhạy bén tiết tấu của một ca sĩ nhạc nhẹ, là khách mời đặc biệt phù hợp với chương trình. Ngất ngây với The Prayer (giờ mới biết đây là bản song ca nổi tiếng của Céline Dion và Andrea Bocelli, giỏi nhạc quốc tế quá cơ!). Đầy bất ngờ và thích thú khi được nghe lại Felicita (bài hát mình mê tít hồi còn bé qua bản song ca của hai vợ chồng người Italia). Và cười lăn lóc khi Anh Quân (giả bộ) vùng vằng buông đàn đi vào trong cánh gà vì Mỹ Linh dám phát biểu hát Endless Love bằng cả trái tim để dành tặng cho… Im Tae Kyung.

Sau phần biểu diễn với Im Tae Kyung, khá bất ngờ khi Mỹ Linh đã nhắc đến Whitney Houston và dành phần trang trọng nhất của chương trình để tưởng nhớ nữ danh ca là nguồn cảm hứng của rất nhiều thế hệ ca sĩ trên thế giới, trong đó có cả Mỹ Linh. Tuy không thể phiêu tung nóc nhà vì phải tiết chế để dồn sức cho bài kết, nhưng sự trân trọng và tình cảm mà Mỹ Linh dành cho Whitney Houston thì có thể cảm nhận được rõ ràng qua I Will Always Love You và One Moment In Time.

Kết thúc chương trình là Mãi Bên Con và Và Tôi Vẫn Hát. Mãi Bên Con là bài mình thích nhất trong album Tóc Ngắn Acoustic, từ nhạc và lời cho đến giọng hát của Mỹ Linh, và đặc biệt là phần phối cho dàn dây. Đây cũng là bài mình muốn được nghe live nhất trong album và không ngờ mong muốn ấy lại trở thành hiện thực sớm đến thế! Một phần trình diễn xuất sắc!

Mỹ Linh – 20 năm ca hát – có thể làm nhiều người nghĩ “biết cô này thế nào rồi, không cần phải xem nữa”. Nhưng, không hẳn vậy. Con người trưởng thành theo năm tháng, thì giọng hát cũng vậy. Từng có một Mỹ Linh ma mị với Trên Đỉnh Phù Vân, một Mỹ Linh vô tư tinh nghịch với Tóc Ngắn, một Mỹ Linh lộng lẫy với Hà Nội Đêm Trở Gió, Hương Ngọc Lan, Em Mơ Về Anh và giờ là một Mỹ Linh ngập tràn yêu thương với Mãi Bên Con. Những khán giả từng ấn tượng với giọng hát Mỹ Linh ở những quãng cao rất đẹp hẳn sẽ hài lòng với ca khúc mới này. Mỹ Linh thậm chí còn có thể chạm tới những nốt cao nhất rất nhẹ nhàng, hơn cả thời tuổi trẻ.

Lần thứ hai đến với In The Spotlight, chương trình vẫn giữ format riêng, với một bục gỗ trắng đặt giữa sân khấu dành cho ca sĩ, còn người dẫn chương trình không phải là MC chuyên nghiệp mà là những người thân, người bạn của nhân vật chính đến để… kể chuyện, tạo nên một không khí vui vẻ và ấm cúng. Chuỗi chương trình này còn có một đặc sản đó là ban nhạc. Luôn thích sự kết hợp giữa ban nhạc Anh Em với dàn kèn và dàn dây. Càng thích hơn khi được nghe họ chơi nhạc trực tiếp trên sân khấu với chất lượng âm thanh tốt. Ngoài ấn tượng với pianist Tuấn Nam, tay trống Quốc Bình, lần này còn là hình ảnh nhạc sĩ Huy Tuấn với cây sáo flute và nhạc sĩ Anh Quân đứng chỉ huy dàn dây.

Một ca sĩ hàng đầu, một ban nhạc hàng đầu, một chương trình xuyên Việt sau rất nhiều năm không ai dám xuyên Việt, Và Em Sẽ Hát hẳn phải có sức cuốn hút không hề nhỏ. Nhưng hơn cả, những gì đọng lại sau chương trình vẫn là âm nhạc và sự xúc động dâng đầy dần lên theo từng tiết mục trình diễn. Còn mong chờ gì hơn!?

Set list [Hà Nội, 12.04.2012]:

  1. Hà Nội Đêm Trở Gió
  2. Chị Tôi
  3. Trên Đỉnh Phù Vân
  4. Tiếng Sáo Thiên Thai
  5. Thì Thầm Mùa Xuân
  6. Vẫn Hát Lời Tình Yêu
  7. Một Mình
  8. Chuyện Tình
  9. Trưa Vắng
  10. Gửi Anh
  11. Một Ngày
  12. Hương Ngọc Lan
  13. Sớm Nay Mùa Xuân
  14. Ngày Xa Anh
  15. The Prayer (Mỹ Linh & Im Tae Kyung)
  16. You Raise Me Up (Im Tae Kyung)
  17. Moon River (Im Tae Kyung)
  18. Felicita (Im Tae Kyung)
  19. Endless Love (Mỹ Linh & Im Tae Kyung)
  20. I Will Always Love You – One Moment In Time
  21. Mãi Bên Con
  22. Và Tôi Vẫn Hát

Photo:

Powered by WordPress.com.

Up ↑