Phố à phố ơi… Bống à Bống ơi…

Bống thì quen rồi, còn Phố thì được hứa hẹn sẽ ra một album mới cùng thời gian diễn ra chương trình. Tuy nhiên, đây lại không phải là chương trình giới thiệu album mới như mình đã kỳ vọng.

Với thời lượng 3 tiếng đồng hồ, chương trình đồng thời đảm nhiệm hai vai trò: Thứ nhất, tuyên truyền cho chiến dịch bảo vệ tê giác mà Hồng Nhung là một trong những đại sứ của Việt Nam; thứ hai, là buổi chuyện trò, hàn huyên giữa những người thân quen lâu lâu mới có dịp gặp mặt thông qua âm nhạc, hình ảnh và những câu chuyện kể.

Ở vế thứ nhất, Hồng Nhung đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ khi dành ra phần trung tâm của chương trình với thời lượng không nhỏ cho những hình ảnh của chuyến đi thực tế tại Nam Phi mà Hồng Nhung và Hà Anh Tuấn đã tham gia. Cùng với đó là lời kêu gọi bảo vệ tê giác, không chỉ hướng đến khán giả của Hồng Nhung mà còn hướng đến những người trẻ và cả thế hệ tương lai mà Tôm, Tép là những đại diện đầu tiên. Hình ảnh loài tê giác sống trong tự nhiên bị loài người săn đuổi, bắn giết dã man để lấy sừng được phóng lên màn hình lớn, choán kín không gian sân khấu đã gây sốc và thu hút sự chú ý gấp trăm lần những đoạn phim ngắn được đưa lên TV trong chốc lát. Chủ đề “em yêu hòa bình, em yêu tê giác” sẽ không thể tách rời khi nhắc đến liveshow lần này của Hồng Nhung.

Về âm nhạc, Phố à phố ơi… Bống à Bống ơi… không vượt ra ngoài khuôn khổ của những chương trình tuyển tập đã trở nên quen thuộc và được tổ chức thường xuyên kể từ năm 2011. Hồng Nhung cùng với các khách mời đã đưa khán giả trở lại với Vườn yêu, Một mình, Vẫn hát lời tình yêu – những bản hit của những năm 90; Ngẫu hứng sông Hồng, Hạ trắng, Họa mi hót trong mưa – những bài Hồng Nhung đã nhiều lần biểu diễn thành công và được yêu thích trên các sân khấu lớn trong 2, 3 năm gần đây. Bên cạnh đó là những ca khúc về Hà Nội, đan cài với những kỷ niệm về khu phố cũ, về mùa đông xa xưa với chai nước nóng được cho vào trong chăn để ủ ấm đã khiến cho các cô, các chú khán giả “rất gật đầu” hưởng ứng.

Những điểm nhấn trong chương trình có thể kể đến phần mở màn Nhớ về Hà Nội với những khung hình đen trắng và thanh âm của bản thu cũ mà chỉ cần vang lên đã thấy sự thân thuộc, gắn bó. Còn có cả Cho em một ngày được trích từ băng ghi hình Bắt đầu từ hôm qua – nằm trong loạt chương trình Khách mời của VTV3 một thời đình đám và cũng là chương trình đã khiến mình hết sức tự giác “về với đội Hồng Nhung”. Cũng không thể bỏ qua kỷ niệm đi hát thời “chưa là ai cả” với Thanh Lam và hai người lại song ca cùng nhau. Gần 20 năm trước họ trẻ trung, rạng rỡ hát nhạc quốc tế. Lần này, họ mượt mà, đằm thắm với dân ca. Và lần nào Thanh Lam cũng rất nâng niu, dành đất diễn cho Hồng Nhung, điều khó có thể thấy được khi chị song ca cùng những giọng ca khác.

Hai tiết mục xuất sắc nhất trong chương trình mình dành cho hai bản mashup với hai sắc thái đối lập. Phố à phố ơi nối tiếp với Cây vĩ cầm vừa làm mình nhớ tới Ký ức đêm Hồng Nhung đã hát trong liveshow đầu tiên Bống bồng ơi, vừa làm mình thỏa lòng khi lại được nghe Hồng Nhung hát đúng chất tự sự, giàu tình cảm mà lâu nay bị lãng quên đâu đó. Hòn đá trong vườn tôiCon chim sâu lại đem đến cho mình sự bất ngờ, thậm chí là choáng ngợp bởi sự dàn dựng công phu, dày dặn cả về phục trang, âm nhạc lẫn sự biến hóa không gian sân khấu nhanh thoăn thoắt thông qua thể loại múa dân gian đương đại. Tiết mục có sự dàn dựng tổng thể hoàn thiện và nổi trội hơn tất cả những tiết mục có phần dàn dựng tương tự mà Hồng Nhung đã từng thể hiện trước đây, bao gồm cả Đóa hoa vô thường, Ngẫu hứng sông HồngVòng tròn.

Sân khấu tối giản, ánh sáng chắt lọc, âm thanh chi tiết. Phố à phố ơi… Bống à Bống ơi… còn có sự đồng hành của ban nhạc Anh Em và những nghệ sĩ solo hàng đầu như pianist Hoài Sa, guitarist Dũng Đà Lạt và nghệ sĩ sáo Hoàng Anh. Hoàng Anh thậm chí còn mang cả “bộ sưu tập” sáo lên sân khấu mà suốt từ đầu chương trình, mình cứ tưởng đó là mô hình cây khô để trang trí sân khấu. Đặc biệt thích những âm thanh mượt mà, réo rắt và không gian mới mẻ mà tiếng sáo mang lại cho Họa mi hót trong mưa, Thuở Bống là người.

Tuy nhiên, chương trình vẫn bị hai điểm trừ. Thứ nhất là số lượng khách mời quá nhiều, làm chương trình bị phân mảnh và làm mình bị phản xạ… đếm khách mời để đo thời lượng chương trình (nếu Hồng Nhung chủ định làm show này theo hình thức “Hồng Nhung và những người bạn” thì có thể bỏ qua điểm này). Thứ hai là giọng hát của Hồng Nhung dường như không còn giữ được phong độ so với Có phải em mùa thu Hà Nội (2012) hay Ru mùa đông (2013) trong khi nửa số bài trong chương trình là bài riêng của khách mời, song ca cùng khách mời hoặc kết hợp giữa âm thanh “tư liệu” với hát live. Không biết lý do là gì? Chỉ biết rằng mình vẫn mong 15 hay 20 năm nữa, dù thời gian có hạn chế bớt quãng giọng và làn hơi, có lấy bớt sự nhanh nhạy với nhịp điệu, tiết tấu thì Hồng Nhung vẫn có thể đứng hát đàng hoàng trong một chương trình riêng quy mô như cô Khánh Ly đã làm được với Live concert Khánh Ly vào tháng 5/2014.

Còn về khoản thời trang thì khỏi phải bàn. Kể cả khi 70 tuổi, Hồng Nhung vẫn sẽ là cô gái 70 được nhiều người ngưỡng mộ.

[Click vào hình để xem full size]

Phố à phố ơi… Bống à Bống ơi…
Hồng Nhung
05.12.2015
Cung VHLĐ Hữu nghị Việt Xô (Hà Nội)

Advertisements

Hồng Nhung – Có phải em mùa thu Hà Nội

Mình bị chai rồi. Loay hoay mãi chẳng gõ ra được chữ nào. Thôi cứ kể lần lượt từ đầu đến cuối cho đơn giản.

Chương trình mở đầu với chùm ca khúc về Hà Nội. Có những bài đã rất quen thuộc và gắn bó với tiếng hát Hồng Nhung như Nhớ mùa thu Hà Nội hay Có phải em mùa thu Hà Nội, và có cả những bài mới, hiện đại và hối hả hơn như Nghịch nắng hay Phố cổ. Nhưng bài mình thích nhất lại là bài không còn mới và lâu rồi không nghe lại – Phố mùa đông. Luôn thích nghe Hồng Nhung hát bài này. Lần nào cũng thấy hiện lên rõ mồn một hình ảnh “Ngoài phố xao xác heo may về/ Vội vã em bước đi trên hè/ Rực rỡ trong chiếc khăn len hồng/ Đường phố như có thêm nắng hồng thật ấm áp” trên nền xám lạnh của cảnh vật xung quanh. Thích cả bản phối mới với nhịp trống và tiếng dàn dây dồn dập như nhịp phố trôi qua dưới bước chân vội vã, xen lẫn tiếng kèn văng vẳng như ánh mắt dõi theo “chiếc khăn len hồng”.

Phần thứ hai, Hồng Nhung hát lại bài hát khi xưa cha mình và những người bạn của ông yêu thích và thường hát cùng nhau – Hương xưa. Dù đây có thể coi là một “bài tập lớn” trong chương trình này nhưng mình lại thích cách hát nhẹ nhàng trong chương trình Lắng nghe mùa thu vàng gần đây hơn. Hồng Nhung còn “khoe” cả Papa – bài hát chị tham gia sáng tác cùng với Dương Khắc Linh, Thanh Bùi dành tặng cho cha mình. Từ giờ sẽ không còn phải hát nhờ Papa của Paul Anka nữa Và, không thể bỏ qua, là những sẻ chia về hạnh phúc làm mẹ với Mỹ Linh và với khán giả. Mỹ Linh xứng đáng chia nửa ánh đèn spotlight với Hồng Nhung trong đêm nhạc này bởi chị hát quá hay, cả những bài song ca (Lời mẹ ru, Trở về) lẫn những bài đơn ca. Có vẻ như từ đầu đến giờ, khán giả lại vỗ tay cho Mỹ Linh to hơn cả Hồng Nhung Mình cũng muốn chị ấy chỉ chia sẻ 1/3 ánh đèn spotlight với Hồng Nhung thôi, nhưng như thế có lẽ không đủ thời gian để Hồng Nhung siêu điệu kịp đổi từ váy dạ hội đen sang trọng sang váy ngắn hồng trẻ trung, tươi tắn

Váy ngắn thì phải hát nhạc trẻ. Vậy là không thể thiếu Giọt sương trên mí mắt, Cho em một ngày, và có cả Một ngày mới. Ngay cả Bống không là Bống dường như cũng trẻ trung hơn với nhịp búng tay mở đầu mô phỏng tiếng bước chân “đi tìm tình” và đoạn nhảy ngẫu hứng giữa bài làm mình cứ ngỡ chuẩn bị có màn biểu diễn tap dance trên sân khấu. Có lẽ Hồng Nhung nên xem xét dàn dựng kỹ bài này cho những chương trình sau (phát triển nhiều hơn phần tap dance) Giọt sương trên mí mắt là món quà tuyệt vời dành cho những khán giả đã dõi theo Hồng Nhung từ cuối những năm 90 cho đến tận album mới nhất – Vòng tròn. Bài hát là sự kết hợp rất thú vị giữa phong cách acoustic qua tiếng trống cajon bập bùng với phong cách nhạc điện tử qua sound effect của keyboard và guitar điện. Nhịp điệu bài hát cũng khác, cách nhấn nhịp của người hát cũng khác tạo nên một phiên bản mới cho bài hát đã rất quen thuộc với khán giả.

Hồng Nhung và Giám đốc Nghệ thuật Hồng Kiên cũng rất khéo chiều khán giả khi để dành Lời của gió Nhớ về Hà Nội tới tận cuối chương trình. Những bài hát rất xưa nhưng không bao giờ cũ với tiếng hát Hồng Nhung. Mình để ý thấy khán giả xung quanh nhiều người chững chạc lắm, có cả các cô, các bác tóc đã điểm bạc, vậy nên mọi người vẫn có phần dè dặt với những bài hát mới hoặc bản phối mới. Nhưng chỉ cần “Anh có nghe thấy em nói gì không” hay “Dù có đi bốn phương trời” cất lên là khán giả như cá gặp nước vậy. Chính thức từ thời điểm này, mọi dè dặt cảm xúc và sắp xếp ngôn từ đều chấm dứt. Hồng Nhung cũng hát mềm mại hơn, bay nhẹ hơn và đã cống hiến cho khán giả cả một phần giới thiệu ban nhạc và ê-kíp thực hiện chương trình vui như xem Gặp nhau cuối tuần Cái duyên ăn nói trên sân khấu này thì chú Tuấn Ngọc và chị Hồng Nhung quả là kỳ phùng địch thủ

Chương trình (lẽ ra) khép lại với Thuở Bống là người (chẳng hiểu sao nghe mấy câu nhạc dạo đầu mình lại tưởng Hồng Nhung sắp hát nhạc Tây Nguyên – bài Đôi chân trần). Khi bài hát kết thúc thì tự nhiên có mấy người của công ty Mỹ Thanh lên tặng hoa và ca sĩ bắt đầu nói lời cảm ơn. Khán giả đang ngồi im chờ đến bài tiếp theo giờ mới bừng tỉnh “Hát tiếp đi!”, “Không về đâu!”… Quả thật mình cũng chẳng nghĩ đã hết chương trình vì Hồng Nhung mới chuyển từ váy hồng sang váy vàng và câu chuyện trên sân khấu vẫn đang hồi rôm rả. Vậy là được “liên hoan” thêm Vẫn hát lời tình yêu và bản song ca Hồng Nhung – Mỹ Linh Như một lời chia tay.

Khi chương trình mở màn với Nhớ mùa thu Hà Nội, mình đã nghĩ đến tour diễn đầu tiên của Hồng Nhung Bống Bồng ơi với hành trình thời gian từ lúc Hồng Nhung sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, rồi đến với miền đất phương Nam và định danh với nhạc Trịnh, rồi quay trở lại với khán giả phía Bắc và định vị trong làng nhạc nhẹ Việt Nam với nhạc Dương Thụ, Bảo Chấn. Nhưng Có phải em mùa thu Hà Nội làm ngược lại hoàn toàn, đẩy những cái mới lên trước và dành những gì gần gũi, thân thuộc nhất lại sau cùng. Ban nhạc cũng vậy. Cứ chắc mẩm Anh Em sẽ chơi theo kiểu Hồng Nhung nhưng hóa ra họ lại chơi với nhau theo kiểu win – win, hai bên cùng có lợi. Anh Em vẫn đánh theo kiểu Anh Em, trúc trắc trục trặc, ngắt nhịp đảo phách toàn chỗ hiểm làm người nghe vấp lên vấp xuống Hồng Nhung thì vẫn cứ nhẹ nhàng, trong trẻo, nhưng rõ ràng là đã hát bớt nắn nót, tự do hơn và nhiều bất ngờ hơn. Nếu ở thời điểm album Một ngày mới ra đời cho thấy nhạc tiết tấu nhanh không phải là sở trường của Hồng Nhung thì ở thời điểm này, chị đã thật sự hòa mình vào nhịp điệu mới.

Nếu Có phải em mùa thu Hà Nội được tổ chức trong hai đêm thì chắc là đêm thứ hai sẽ đong đầy cảm xúc lắm (chẳng hiểu sao mình lại nghĩ thế). Nhưng vì chương trình chỉ làm có một đêm thôi nên mình muốn phần nói ít đi (trừ phần giới thiệu ban nhạc và ê-kíp thực hiện) để phần hát nhiều lên, hoặc thời lượng chương trình phải dài gấp đôi thế này. Chứ bấy nhiêu thôi vẫn chưa đủ, chương trình vẫn cứ như thể “như chưa bắt đầu”

Mọi lần toàn độc lập tác chiến. Lần này đi xem có tổ chức hẳn hoi, cùng với đội hình Nhà Bống. Cuối buổi còn ở lại xếp hàng ngoài hành lang dẫn vào phòng diễn viên để chờ chụp ảnh và xin chữ ký nữa cơ đấy! Tự nhiên nhớ ra 13 năm trước, cũng ở hành lang này, một mình rón rén cầm chiếc vé Bài hát ru ‘99 trong tay đứng chờ Hồng Nhung ra về để xin chữ ký. Còn có một anh nhân viên giục: “Em vào trong mà xin chữ ký. Chị Hồng Nhung ra sẽ về luôn đấy”. Lần này thì chẳng có anh nào giục cả nhưng xin được chữ ký hay không không quan trọng, quan trọng là mình, cũng như 1099 người còn lại đã chọn chương trình này giữa rất nhiều lựa chọn hấp dẫn khác. Hẳn nhiên, đến với khán giả từ tuổi 15, 17 và vẫn được khán giả sáng suốt lựa chọn khi tuổi đã “35” là hạnh phúc không dễ gì có được Có phải em mùa thu Hà Nội – câu hỏi đã tự trở thành câu trả lời rồi.

Set list:

  1. Nhớ mùa thu Hà Nội
  2. Có phải em mùa thu Hà Nội
  3. Phố mùa đông
  4. Nghịch nắng
  5. Phố cổ
  6. Hương xưa
  7. Papa
  8. Lời mẹ ru (song ca với Mỹ Linh)
  9. Trở về (song ca với Mỹ Linh)
  10. Mẹ yêu con (Mỹ Linh)
  11. Lời mẹ hát (Mỹ Linh)
  12. Giọt sương trên mí mắt
  13. Cho em một ngày
  14. Hoạ mi hót trong mưa
  15. Này em có nhớ
  16. Bống không là Bống
  17. Một ngày mới
  18. Lời của gió
  19. Nhớ về Hà Nội
  20. Thuở Bống là người
  21. Vẫn hát lời tình yêu
  22. Như một lời chia tay

Photo:

Powered by WordPress.com.

Up ↑